Đoạn Tuyệt

Chết, là nỗi ám ảnh lớn nhất của con người. Không ai trên thế giới này là không sợ chết. Sự chết cướp đi tất cả, mạng sống, của cải, danh vọng, địa vị...

Nhân loại lo sợ cái chết, nhưng lại không biết quư trọng mạng sống. Người tham sống sợ chết th́ dùng mọi thủ đoạn hầu có thể duy tŕ mạng sống của ḿnh bất chấp công lư luân thường. Kẻ chán sống thèm chết th́ phung phí cuộc đời trong những thú vui đam mê dục vọng.

Sống trên đời này, không ǵ là không thể xảy ra, đâu hà tất phải là điều xấu, điều dở hay tốt lành, trần gian là chốn con người thể hiện cực độ bản chất ḿnh. Những quyến rũ gọi mời của trần thế che lấp ánh mắt thánh thiêng của con người về Thiên Chúa. Thực tại thế trần đă khiến tâm trí họ lu mờ. Ràng buộc vật chất ví như mạng nhện vây bủa giăng kín làm mê muội lư trí lành mạnh và con tim yêu thương đúng nghĩa.

Sống ở trên đời này, nếu nói chỉ biết lo cho cuộc sống, lo t́m kiếm hư danh th́ cuộc sống thật vô giá trị. Trên tất cả những cái tầm thường, giản dị, người ta c̣n cần đến những điều thuộc về một thế giới khác. Thế giới ấy tuy nhỏ nhưng rất quan trọng, nó hướng dẫn con người trong mọi hoạt động.

Điều quan trọng nhất trên đời, là cần phải có t́nh yêu chính trực. T́nh yêu ấy thực sự là kim chỉ nam hướng dẫn con người có cuộc sống tốt đẹp. Sự sống th́ nay c̣n mai mất, điều cần thiết là phải t́m ra giá trị cuộc đời ngay từ chính những điều thường nhật. Như vậy, làm sao để có thể giúp con người biết từ khước những thứ danh lợi không mang lại cho họ giá trị vĩnh cửu?!

Thật, nếu để tự nhiên, mấy ai trong nhân loại có thể hiểu được mọi sự ở trần thế này rồi sẽ qua đi, không ǵ vĩnh cửu. Người ta cứ hơn thua, chi ly nhau từng cái nhỏ nhặt th́ làm sao tâm hồn có thể lớn đủ để mà bỏ đi tất cả những quyến rũ thế trần chứ.

Con mắt nhân loại bị che phủ bởi ma lực của vật chất hấp dẫn. Trên chiến trường, bên cuộc đời, nơi ấy hằng ngày có thể diễn ra đủ tṛ gian dối trá h́nh, bộ mặt thật của nhân loại ẩn tàng sau những vỏ bọc, lời hô hào ca tụng là sự nham hiểm đáng nhờm tởm.

Nếu biết thật mọi thứ trên cuộc đời này đều không thể tồn tại, có lẽ người ta sẽ cố gắng sống tốt hơn. Nếu biết t́m ra ư nghĩa cuộc đời từ sau những bất toàn của cuộc sống, có lẽ người ta sẽ dễ dàng từ khước những thứ không thực sự thuộc về họ. Tại sao vậy, tại sao măi  mà người ta vẫn không thể thoát khỏi ràng buộc vật chất. Tại sao con người vẫn cứ phải tuỳ thuộc vào những thứ của cải chóng tàn. Điều đó có thực sự mang hạnh phúc đến cho con người đâu. Người ta vẫn biết khi cuộc đời không c̣n nữa, họ không thể mang theo ǵ cho ḿnh xuống nấm mộ, nhưng con người vẫn không thể thoát khỏi chúng.

Sức mạnh vật chất thật lợi hại, chúng có thể phá huỷ nhân phẩm con người, làm đảo lộn trật tự luân thường đạo lư. Tiền bạc làm lu mờ lư trí, chúng hướng dẫn hành động con người, và quyết định sự tồn tại của họ. Như vậy, con người đặt Thiên Chúa bên lề cuộc sống. Ngài như một vị Thiên Chúa cô đơn, lạc lơng, bơ vơ giữa thế giới con người. Bởi cái nhân loại cần ngày nay chính là tiền tài danh vọng, họ không cần Thiên Chúa, cũng chả cần phải t́m hiểu giá trị cuộc đời. Mặc Thiên Chúa ra sao th́ ra, mặc nhân loại thế nào th́ thế, chăm chắm thu tích lợi ích cá nhân là mục đích tiên vàn. Công lư không biết bây giờ ở đâu?

Điều khiến tôi buồn nhất trong đời chính là sự bất công, đồi bại, ích kỷ. Tôi khao khát một thế giới khác cơ, không như thế giới tôi đang sống, ở đó có những con người, có những tâm hồn dám sống, dám chết cho chân lư. Cuộc sống là phải vươn tới một cái ǵ tốt đẹp hơn, một thế giới của sự thiện ḱa, chứ không phải là những mớ tranh tụng vụn vặt, chém giết, tráo mặt trở mày... Không phải tất cả những cái đó đều là sự dữ cả sao? Không phải đó là những điều kinh sợ đáng phải tẩy trừ, loại bỏ hay sao?

Nhân loại ngày nay có c̣n trông đợi một thế giới tốt đẹp hơn không? Hay tất cả mọi thứ đă đều bị băo hoà, đảo lộn. Con người đánh mất ư thức phải trở nên tốt khi nào không biết mà chỉ thấy trong cuộc sống toàn là những câu chuyện đáng tiếc, đáng buồn xảy ra nhan nhản trong đời. Chuyện ǵ vậy? Nhân phẩm đạo đức đâu mất rồi?

Nếu biết sự sống thực không hệ tại trần thế này, con người sẽ biết yêu thương và tha thứ hơn, con người sẽ dễ dàng loại bỏ ràng buộc vật chất, để hướng t́m đến sự sống bất diệt. Những ǵ mà họ sống, những ǵ họ thực hiện khi tại thế, sẽ là hành trang giúp họ có một giá trị đích thực, vĩnh cửu.

Như vậy, điều cần thiết nhất trên cuộc đời này chính là việc trau dồi nhân phẩm, đạo đức. Cần phải biết sống tốt, cần phải biết sống cho người khác, cần phải biết sống cho giá trị cuộc đời. Giả mỗi người đều có chung ư thức xây dựng thế giới công lư và t́nh thương, thế giới sẽ tốt đẹp hơn, thế giới sự thiện sẽ toàn thắng, không c̣n sự ác tồn tại và con người sẽ không phải khóc than, đau khổ.

Nhân loại có thực sự c̣n trông đợi ơn cứu độ? Con tim nhân loại thực sự có c̣n biết rung động, nhạy cảm trước biến động thời đại? Biết bao thiên tai, lụt lội, hạn hán xảy ra liên tiếp, đều là những dấu chỉ thời cuộc để con người nhận biết sự biến chuyển của vũ trụ mà nhận ra đâu sự sống thực đời ḿnh. Thế nhưng, vẫn không nhận thấy sự thay đổi nơi trần thế.

Sở dĩ thế giới "điếc" t́nh thương, "mù" nhân nghĩa cũng tại v́ quá nô lệ, phụ thuộc vật chất. Cần phải tỉnh thức, cần phải khuấy động niềm tin vào Thiên Chúa, mới ḥng mong con người t́m lại sự thật về họ.

Sự thật con người chỉ có thể là Thiên Chúa. Không thể nào có sự tỉnh thức giả không nhận biết ḿnh đang lầm lạc. Có ai say mà biết ḿnh đang say, có ai đang mê mà biết ḿnh không tỉnh. Nhân loại đang thực sự không tỉnh, phải làm sao để mọi người có thể tỉnh thức mà không c̣n tranh chấp, chém giết, huỷ hoại lẫn nhau. Làm sao để nhân loại có thể vượt qua đam mê vật chất, mà nhận biết và tôn thờ một Thiên Chúa. Ngài chính là Chủ vũ trụ, mọi quyền lực đều hệ tại nơi Ngài.

Giáo hội ngày ngày vẫn kêu gọi con người trở về với Thiên Chúa. Giáo hội ngày ngày vẫn kêu gọi nhân loại tỉnh thức để sẵn sàng đối diện ngày chung cuộc. Khi mà sự sống không c̣n tồn tại, khi mà tất cả mọi thứ đều chầm dứt, th́ chỉ Thiên Chúa c̣n tồn tại thôi.

* * * * * * * *

Lạy Chúa, có đợi chờ nhiều con mới thấu hiểu nỗi khó của người phải chờ phải đợi. Thiên Chúa ngày ngày đợi chờ con tỉnh thức hầu có thể thoát khỏi ṿng giam hăm của trái tim lầm lạc. Tâm trạng của con không tốt cho nên không nghe được tiếng Ngài gọi. Con đă bị thế giới vật chất nhận ch́m trong đam mê lũng đoạn. Cần phải có sự bắt đầu lại, cần phải biến chuyển. Con có thể làm được không hả Chúa? Hay cũng như nhân t́nh thế thái, con quay đầu lại với tiếng thét gào của Giáo hội, mặc nhiên thu tích sự sống mau qua, bám víu vào mớ hỗn độn thường t́nh mà bỏ mặc Thiên Chúa. Con đă bỏ qua biết bao lời mời gọi của Ngài, để chỉ đắm ch́m trong thế giới ích kỉ bản thân, ở đó có điều ǵ hay không biết. Mà tại sao con không thể cởi bỏ kư ức để sống trọn vẹn cho Thiên Chúa? Tại sao vậy, con thật ḷng cũng không biết tại sao, có lẽ con đă say quá rồi, làm thế nào để có thể tỉnh thức vượt qua kư ức mà chỉ trông ngóng một ḿnh Chúa đây. Men rượu trần gian đă khiến con tuư luư, chỉ xin Máu Thánh Ngài phục hồi con trở lại, con tin giọt Máu T́nh yêu ấy thấm đẫm tim con, làm con được hồi sinh trở lại. Xin giúp con can đảm đoạn tuyệt quá khứ, để chỉ c̣n sống cho một ḿnh Ngài mà thôi.

(M. Hoàng Thị Thuỳ Trang, ICM)

* * * * *   * * * * *