Ai muốn làm
đầu anh em phải làm đầy tớ mọi người. (Mc 10,44)
Chuyện kể: Trong quyển "Cuộc đời của
Washington", khi còn là nguyện soái của quân đội,
ngày nọ ông bận thường phục cưỡi ngựa đi qua các
trại quân. Bỗng thấy một viên sĩ quan đang chỉ huy
trung đội của mình, di chuyển một khẩu đại bác hạng
nặng.
Trong khi mọi người đang nỗ lực, vì dường như công
việc quá sức của họ, thì viên sĩ quan lạnh lùng đứng
nhìn, không hề chạm tay vào. Cả viên sĩ quan và binh
lính đều không nhận ra nguyên soái Washington. Ông
liền nhẩy xuống ngựa, ghé vai vào một bánh xe của
khẩu đại pháo, cùng hô hào để chuyển nó lên được vị
trí mới. Sau ông quay lại viên sĩ quan hỏi vì sao
không cùng binh lính của mình làm một việc nặng nhọc
như thế? Viên sĩ quan trả lời gay gắt: "Ủa, tôi là
sĩ quan mà!". Lúc ấy, Washington nhấc nhẹ chiếc nón
lên để viên sĩ quan nhận ra ông, rồi ông nghiêm
giọng nói: "Vậy thì thưa sĩ quan, lần sau nếu ông có
việc gì nặng, thì hãy cho gọi Tổng Tư lệnh
Washington đến giúp ông!"
Vị nguyên soái bỏ đi, để lại viên sĩ quan tâm trạng
vô cùng hổ thẹn và một bài học quý cho đời binh
nghiệp của ông.
|
 |
Một
phút suy tư: Thói thường, khi đã làm lớn thì
người ta chỉ muốn ra lệnh và muốn được phục dịch.
Giai cấp thống trị thì hưởng thụ, còn giai cấp bị
trị thì phục vụ!
Đức Giêsu đã đảo lộn trật tự ấy khi dạy về cương vị
của một người Tín hữu mục tử trong Chúa. Đối với mọi
Tín hữu Kitô các cấp, kẻ lớn hơn hết cần là người
khiêm nhường hơn hết, cần tận tụy hơn hết, và phải
sống như một tôi tớ. Những người mục tử dù ở trong
gia đình, giáo hội hay xã hội đáng được kính trọng
không phải vì chức vụ người ấy mang; nhưng vì người
ấy đã sống và làm theo gương Chúa Giêsu là quên thân
mình và phục vụ người khác.
Lời Chúa nhắn nhủ: "Giữa anh em thì không
được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải
làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu, thì
phải làm đầy tớ anh em." (Mt 20, 26-27)