|
Hương Vị Của Khói
Để đả phá tính ích kỷ,
người Ả Rập thường kể câu chuyện như sau:
Tại một khu phố nọ, có nhiều cửa hàng
ăn uống. Hương vị bốc lên từ các cửa hàng này thu hút
người giàu lẫn kẻ nghèo. Những người giàu đến đây để
thưởng thức những món ăn, c̣n người nghèo th́ chỉ mong
có được phần thừa của thực khách, hoặc là hít các mùi
thơm của món ăn trong nhà bếp toả ra…
Có một người nghèo đến. Trên tay cầm
ổ bánh ḿ. Anh nghĩ, thay v́ chờ phần ăn thừa của khách,
th́ leo lên mái nhà, ngồi cạnh ống khói. Rồi vừa nhai
bánh ḿ vừa hít thở làm khói bốc ra từ nhà bếp. Vừa ăn
vừa tưởng tượng như ḿnh đang thưởng thức như thực khách
vậy.
Nhưng hôm ấy, chủ gặp rắc rối, bực
tức, nên sai người lôi anh xuống và bắt trả tiền. Ông lư
luận: "Khói bốc ra từ nhà bếp của ta không phải là
khói chùa, nhà ngươi đă thưởng thức làn khói đầy hương
vị đó, nên cũng phải trả tiền".
Người ăn xin không chịu và bị đưa ra
toà. Tại quan toà có 2 ư kiến hợp lư: một bên nói rằng
khói bốc ra từ cửa hàng, do đó nó là sở hữu của ông chủ
cửa hàng. Bên kia nói là khói cũng như không khí là của
mọi người. V́ vậy anh ăn xin có quyền hưởng miễn phí.
Quan toà phán quyết như sau: "Người
nghèo đă hưởng khói mà không đụng đến thức ăn, cho nên
anh ta hăy lấy một đồng bạc, ra giữa công viên, gơ đồng
bạc vào ghế đá, âm thanh của đồng bạc sẽ lan ra. Người
chủ cửa hàng muốn đ̣i tiền của khói, ông hăy lắng nghe
âm thanh ấy".
V́ bản năng, v́ ích kỷ hay ghen tị,
nên con người nhiều khi tính toán với nhau quá chi li,
đến độ như chẳng c̣n t́nh nghĩa ǵ nữa, kể cả những
người ruột thịt, thân thích.
Nh́n vào cách tiêu xài và sử dụng
tiền bạc của nhiều người hôm nay th́ rơ, có nhiều ngườ
dễ dàng tốn phí bao nhiêu tiền cho những lần sắm sửa, ăn
chơi không cần thiết. C̣n đối với người nghèo, các tổ
chức thiện nguyện th́ thật là khó để họ giúp đỡ và quan
tâm. Những điều đó chỉ làm cho thân xác họ thêm mệt mỏi,
xa rời t́nh nghĩa, sơ cứng con tim, và chai lỳ lương tâm.
(Sưu Tầm)
* * * * *
* * * * *
|