|
Nô Lệ hay Tự Do
 |
Hôm ấy, trời vừa rạng đông, ông chủ
nói với tên đầy tớ: "Xem chừng anh mơ ước giàu có lắm.
Vậy từ giờ này cho đến lúc mặt trời lặn, anh có sức ngần
nào th́ cứ chạy. Tất cả những ruộng vườn, ao cá mà anh
chạy ṿng quanh được, th́ ta cho anh hết".
Anh vui sướng quá, anh liền cắm đầu chạy, chín mười
tiếng đồng hồ qua, chàng làm chủ được mấy cánh đồng bao
la mù mịt, nhưng chàng vẫn chạy tiếp. Sau cùng màn đêm
buông rơi. Chàng hổn hển quay bước trở về, để làm người
tỉ phú với "ruộng vườn c̣ bay thẳng cánh, ao hồ mặc sức
cá đua".
Nhưng vừa bước chân vào cửa, chàng ngă lăn xuống bất
tỉnh. Vợ con vội vàng thuốc thang săn sóc, nhưng vô hiệu.
Nhà tỉ phú đă trút linh hồn sau một ngày dài lao lực quá
sức. Người ta đào cho chàng một chỗ nghỉ trong ḷng đất,
vừa dài, vừa rộng, nhưng không quá ba tấc đất.
Ư NGHĨA:
Đó là kết cục của một con người ham mê tiền của, để nó
sai khiến như một tên nô lệ. Đức Giêsu đă cảnh báo cho
những con người tôn thờ tiền của như sau: "Anh em không
thể vừa làm tôi Thiên Chúa lại vừa làm tôi tiền của được".
Tiền của có một sức mạnh vạn năng, nó giải quyết phần
lớn nhu cầu của con người, nên tiền của hấp dẫn lạ
thường. Nhưng tại sao Đức Giêsu lại gay gắt với tiền của
như thế? Thật ra, người không lên án tiền của, Người chỉ
cảnh báo những ai ham mê của cải mà thôi.
Tiền của là phương tiện hữu hiệu Chúa ban, để bảo tồn sự
sống đời này, và để mua nước Thiên Đàng đời sau. Tự bản
chất tiền của là tốt, nó là hồng ân của Thiên Chúa tặng
ban cho con người.
Tiền của chỉ trở nên xấu khi ta quá tôn thờ nó, như một
ông chủ sai khiến hành hạ đời ta, thậm chí lấy luôn mạng
sống ta như anh đầy tớ trong câu chuyện trên đây.
Tiền của chỉ trở nên đáng ghét khi ta quá tham lam thu
tích nó mà quên đi bổn phận chia sẻ với anh em.
Tiền của chỉ trở nên án phạt khi ta quá ham mê nó mà từ
bỏ Thiên Chúa.
Tiền của chỉ trở nên cạm bẫy khi ta quá bám víu vào nó
mà không c̣n tin cậy nơi Thiên Chúa.
(Sưu tầm)
* * * * *
* * * * *
|