|
Sống Rộng Rãi
Với Chúa
Có ai biết vì sao mà lời cầu
nguyện của chúng ta không được Thiên Chúa chấp nhận
và trả lời hay không?
- Đó là vì thứ nhất chúng ta đối
xử với Chúa cách rất hà tiện.
- Thứ hai chúng ta chỉ xin cho
riêng mình.
- Thứ ba là chúng ta xin Người
điều rất vô lý.
Chúng ta nghĩ sao trong gia đình
mình có những đứa con chỉ biết ngửa tay xin tiền cha
mẹ, mà không thấy làm được việc gì hữu ích cho ai
ngay cả cho chính bản thân nó? Nhà cửa thì không
bao giờ động tay đến. Không giúp được cha mẹ hay anh
chị em được điều gì, mà chỉ luôn đem phiền phức và
mối lo cho mọi người. Chẳng bao giờ biết nói đến một
lời cảm ơn, hiếu đễ, hay biết làm một cử chỉ gì để
cha mẹ được vui lòng.
Những đứa con như thế thì cha mẹ
sẽ chiều chuộng chúng thế nào? Có cha mẹ nào mà
muốn chúng con ra hư hỏng bao giờ? Cha mẹ đâu muốn
chúng trở thành phường mất dạy và bất trị. Cho nên
chúng ta hiểu được phần nào Cha của chúng ta trên
trời cũng vậy! Người luôn muốn chúng ta là con cái
tốt lành, xứng đáng của Người. Người sẽ không bao
giờ ban cho chúng ta những gì mà làm hư hỏng linh
hồn của chúng ta cả! Chúng ta là con cái của Người
phải luôn hiểu được điều đó. Phó thác và cậy trông
là bổn phận của những người con ngoan có tâm hồn trẻ
thơ, để luôn tin tưởng vào Cha chúng ta trên trời. Không điều gì mà Người để cho chúng phải túng thiếu
cả, nếu chúng ta chỉ cầu cho được vừa đủ xài.
Có những điều ta thấy thiên hạ họ
xin Chúa cho họ được trúng số độc đắc mà không thể
hiểu họ nghĩ thế nào mà xin điều như thế? Họ hứa
trước với Chúa rằng nếu được trúng lô độc đắc, họ sẽ
cứa liền một nửa để cho người nghèo khổ. Thoạt
tiên chúng ta nghe xem chừng cũng bùi lỗ tai lắm đấy,
nhưng Thiên Chúa sẽ không bao giờ ban cho chúng ta
điều xin không logic đó! Chứ ngay hiện tại ngày lại
ngày, chúng ta không có lòng bác ái hay sao, mà lại
chờ cho đến khi trúng số được lô độc đắc mới tỏ lòng
bác ái? Tỷ lệ của những người được trúng số độc đắc
là bao nhiêu phần trăm? Có phải cơ hội chỉ là 1
trong mấy triệu người? Thế thì đâu là cơ hội
cho chính mình? Và có phải đó là hình thức cờ
bạc?
Chúng ta được công ích gì trước
mặt Chúa khi chúng ta lấy tiền trúng số mà chia sẻ
cho anh chị em chứ? Có phải tiền của mình hay mồ
hôi nước mắt của mình làm ra đâu? Sao không thay vì
để dành tiền hằng tuần để mua vé số mà giúp anh chị
em khó nghèo, thế có được công phúc nhiều hơn
không? Lại được Chúa khen thưởng như bà góa nghèo
đã bỏ tiền nhiều nhất vào hòm tiền. Chúa nào lại đi
giúp hay hưởng ứng chúng ta chơi cờ bạc? Chúa nào mà
trao ban cho chúng ta một cách hại người như thế!
Giả như chúng ta trúng số độc đắc, có chắc chắn là
gia đình chúng ta vợ chồng, con cái, còn nguyên vẹn
hay không? Hay tìm cách để dành phần lớn về cho
mình? Con cái có còn muốn học hành nữa hay
không, hay nhìn thấy số tiền lớn của cha mẹ, mà sinh
lòng tham? Con cái bỏ bê học hành, vợ chồng
thì từ đấy về sau chỉ luôn cãi nhau vì đồng tiền,
rồi sẽ dẫn đến lúc ly dị để được cứa đôi cho đồng
đều. Tôi đã từng nghe những người trúng số độc đắc
họ than thở trên internet như thế nào rồi! Họa chứ
chẳng phải phúc đâu, thưa anh chị em!
Tôi dậy các con tôi hằng ngày là
phải sống rộng rãi với Chúa, có nghĩa phải làm những
gì thật cụ thể cho Chúa thấy, sự hiếu đễ của chúng
ta thực sự đối với Thiên Chúa, chứ không phải là
thành phần vô dụng và vô trách nhiệm được. Có ít
khả năng thì chúng ta sẽ làm ít. Có 4 điều khi
chúng ta còn sống trên trần gian, nếu có thể chúng
ta hãy đóng góp giúp cho Ơn Thiên Triệu để có thêm
nhiều Thợ Gặt cho Chúa. Kế đến giúp người nghèo khổ
sống chung quanh chúng ta. Xin lễ cầu nguyện cho
các linh hồn mồ côi nơi lửa Luyện Ngục. Giữ Luật
Chúa và Luật Hội Thánh. Đi Lễ phải sốt sắng, đừng
tính giờ với Chúa mà tội. Hy vọng bao nhiêu đó và
lòng mến yêu từ tận đáy lòng mình sẽ được Chúa chứng
nhận và cho chúng ta được về sống bên Người, hưởng
một cuộc sống sung mãn, hạnh phúc muôn đời.
Có những điều miracles (mầu nhiệm)
xẩy ra thường ngày cho gia đình chúng ta, mà chúng
ta đã vô tình không nhìn nhận ra đấy thôi! Chứ tình
Chúa thì luôn dạt dào và vô bờ. Chúa ban cho chúng
ta luôn có công ăn việc làm. Sức khỏe khả quan.
Ngày ba bữa cơm chẳng bữa nào đói, nếu có đói chỉ vì
chúng ta tham việc mà thôi! Gia đình hạnh phúc đề
huề. Đủ ăn, đủ mặc, thời đủ sống. Chẳng phải là
sống để ăn.
Nếu chúng ta có thời giờ, sẽ
nghiệm ra ngay là Chúa chúng ta ở rất gần và luôn
bên cạnh chúng ta. Nếu chúng ta có thời giờ dành
cho Người thì Người rất cần được trò chuyện cùng
chúng ta. Người nghe rồi người sẽ ban phát cho chúng
ta những gì rất cần và rất căn bản. Nếu chúng ta
hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Người, chắc chắn
Người sẽ lo liệu và sắp xếp cho chúng ta được mọi
điều cần thiết, và không sai được.
Nếu chúng ta có xin, thì hãy xin
như chúng ta xin cha mẹ của chúng ta trên trần thế.
Xin những điều thực tế, thiết thực, và rất căn bản.
Đừng xin những điều mà ngay cả chúng ta cũng biết
rằng điều chúng ta xin thật vô lý và thật hồ đồ
thiếu sự suy nghĩ. Nếu không được thì quay ra trách
oán, hờn giận Người. Rằng Người hà tiện; rằng Người
không đáng để chúng ta tôn thờ và kính trọng. Rằng
Người chẳng linh, Người không thương yêu gì chúng ta
cả! Hãy suy xét đừng nên tán tận lương tâm! Đừng
làm phiền và làm buồn lòng Người. Và hãy cẩn thận
lời ăn tiếng nói của chúng ta. Kẻo cơn thịnh nộ của
Người ập đến thì không cách nào có thể đỡ được.
Chúng ta cũng chớ nên than thở
nhiều trong khi Chúa hằng ngày ban cho chúng ta bao
Hồng Ân mà tiền của không thể nào có thể cho chúng
ta được thế. Kẻo Chúa hiểu hằng chúng ta đang bội
bạc, không biết điều, không nhận biết Ơn Chúa, thì
Người sẽ lấy tất cả những gì chúng ta đang có mà
trao ban cho người đã sẵn có, thì họ sẽ được có thêm.
Vâng, chúng ta phải biết sống
rộng rãi với Chúa, thì điều gì thích đáng, Chúa sẽ
ban cho chúng ta rất nhưng không, trong tình yêu vô
bờ bến của Người. Cảm tạ Chúa muôn ngàn đời luôn
ban phát cho gia đình chúng con mọi sự được theo
Thánh Ý Chúa, và An Bình của Chúa đã giúp chúng con
biết tìm đến người khác để cùng được chia sẻ những
gì chúng con có. Amen.
Tuyết Mai
* * * * *
* * * * *
|