|
Tiền
Sức
mạnh của tiền quả thật đáng sợ. Vậy mới nói: Tiền là
tiên là phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe
của tuổi già, là cái đà của danh vọng, là cái lọng
để che thân, là cán cân của công lư.
Tiền có
thể là một tên đầy tớ tốt, nhưng lại trở thành ông chủ
xấu. Tiền có thể xây dựng, nhưng cũng có thể phá đổ. Có
thể phát triển nhưng cũng có thể huỷ diệt mọi công tŕnh
vật chất cũng như tinh thần. Ham tiền là tôn vinh tiền
lên làm chủ ḷng ḿnh. Tiền sẽ làm mê hoặc ḷng người.
Tiền có thể biến con người trở nên bất hiếu, đánh mất
nhân cách, giảm đi nhân phẩm, có khi trở thành bất trung
và bất nghĩa nữa.
V́ thế, "Anh
em không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền bạc được" (Lc
16,13).
Ta vẫn
nghe nói, có tiền mua tiên cũng được. Nhưng chưa chắc,
v́:
Tiền có
thể mua được lương thực, nhưng không mua được no ấm.
Tiền có
thể mua được mái nhà, nhưng không mua được mái ấm.
Tiền có
thể mua được giường, nhưng không mua được giấc ngủ.
Tiền có
thể mua được đồng hồ, nhưng không mua được thời gian.
Tiền có
thể mua được đồ dùng, nhưng không mua được niềm vui
Tiền có
thể mua được máu, nhưng không mua được sức khoẻ.
Tiền có
thể mua được bằng cấp, nhưng không mua được tri thức.
Tiền có
thể mua được kiến thức, nhưng không mua được nhân cách.
Tiền có
thể mua được phương tiện, nhưng không mua được mục đích.
Tiền có
thể mua được quyền, nhưng không mua được trân trọng.
Tiền có
thể mua được hưởng thụ, nhưng không mua được b́nh an.
Tiền có
thể mua được phục vụ, nhưng không mua được chăm sóc.
Tiền có
thể mua được bạn bè, nhưng không mua được t́nh nghĩa.
Tiền có
thể mua được máy nghe, nhưng không mua được chia sẻ.
Tiền có
thể mua được trái tim, nhưng không mua được t́nh yêu.
Tiền có
thể mua được thân xác, nhưng không mua được tâm hồn.
Tiền có
thể mua được đời này, nhưng không mua được đời sau.
Tiền có
thể mua được hoả ngục, nhưng không mua được thiên đàng.
Tiền có
thể mua được con người, nhưng không mua được Thiên Chúa.
Tiền có
thể mua được, nhưng lại không mua được. Được hay không
tuỳ thuộc vào cách sử dụng tiền bạc của mỗi người. Nhưng
hăy cẩn thẩn, v́:
Tiền có
thể làm cho trí khôn u mê. Để đề pḥng, Chúa Giêsu đă
căn dặn các tông đồ kỹ lưỡng: "Đừng mang theo hai áo,
bánh, bị, giày dép, hay tiền dắt lưng" (Mc 6,8). "Phải
cẩn thận xa rời mọi h́nh thức tham lam". Kết quả: "Nhân
danh Thầy, cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con" (Lc
10,17). Tham lam được trá h́nh bằng cách tích góp để…xây
dựng công tŕnh này, dự án kia; gây quỹ cho hội này hội
nọ.
Tiền có
thể làm cho tâm hồn vô cảm. Giuđa là một điển h́nh. Anh
thản nhiên khi Chúa Giêsu loan báo về sự phản bội của
một người trong nhóm. "Anh lạnh lùng giơ chân cho Chúa
rửa" (Ga 13,6). Anh đổi cái hôn t́nh nghĩa để lấy tiền.
"Các ông cho tôi bao nhiêu, tôi sẽ trao nộp Người cho
các ông" (Mt 26,15). Thiên Chúa đă thành vật sát tế cho
tính tham lam của con người.
Thánh
Phaolô nói: "Cội rễ sinh ra mọi điều ác là ḷng ham muốn
tiền bạc, v́ buông theo ḷng ham muốn đó, nhiều người đă
lạc xa đức tin" (1Tm 6,10). Tham tiền dập tắt mọi thứ
t́nh cảm quư giá: bác ái, đức độ nhân cách, và ḷng tự
trọng v.v... Tham tiền là ta sống nhưng tâm hồn đă chết.
Tiền có
thể làm cho ư chí chai ĺ. "Ai ham thích nên giàu có dễ
sa vào lưới ma quỷ, mắc nhiều đam mê vừa bất lợi vừa
nguy hại, nhận ch́m họ xuống chốn hư vong" (1Tm 6,9).
Biển báo đỏ bảo ta đừng lại: "Giuđa đă đi thắt cổ" (Mt
27,5).
Tiền có
thể làm cho ta trở nên tham lam. Bằng cách đầu tư tích
trữ, thu gom cho riêng ḿnh, lấy của chung bỏ túi riêng,
mà không phục vụ hay chia sẻ cho ai.
Ta hăy
nhớ, con người có trách nhiệm phải làm cho vũ trụ giàu
có và phồn vinh; xanh tươi và phát triển; thăng tiến và
hoàn hảo hơn về mọi mặt. Nghĩa là của cải vật chất phải
được chia sẻ, làm lợi cho tha nhân chứ không dành cho
bản thân. V́ ta không phải là chủ của vật chất mà chỉ là
người đón nhận ân phúc rồi tiếp tục chia sẻ ân phúc cho
người khác mà thôi.
(Trích từ
VietCatholic.net)
* * * * *
* * * * *
|