Vầng Đông Chiếu Soi

Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh

Trời lạnh khủng khiếp. Tuyết rơi dày vào buổi tối cuối năm. Phố xá thưa người. Giữa cảnh trời băng giá tối tăm, một bé gái bán diêm, đầu trần, chân không, lạc lơng lê bước bán hàng cho khách qua lại trên đường phố.

Suốt ngày, em chẳng bán được hộp diêm nào, mà cũng chẳng ai thí cho em lấy một xu. Cơn đói cồn cào trong ruột, tuyết phủ đầy trên mái tóc.

Kiệt sức v́ đói và lạnh, em ngồi thu ḿnh vào một góc giữa hai căn phố, lấy áo khoác ủ lấy đôi chân cho bớt tê cóng. Em không dám quay về bởi v́ không bán được diêm mà về nhà th́ bố sẽ đánh em tàn tệ; vả lại ở nhà th́ trời cũng rét kém ǵ ở đây v́ căn pḥng của em trống trải quá.

Khao khát mănh liệt nhất của em lúc nầy là được sưởi ấm bằng một que diêm, chỉ một que diêm thôi. Tuy vậy, em không dám phí phạm bất cứ que diêm nào. Mất một que diêm có nghĩa là mất đi ít thức ăn, mất đi ít bánh. Em  không được phí phạm. Nhưng rét quá. Hai bàn tay gần chết cóng rồi. Em chỉ ao ước được sưởi ấm bằng một que diêm thôi.

Thế là em liều lĩnh bật lên một que diêm. Ôi ! giữa đêm đen rét buốt, ánh sáng que diêm quá đỗi tuyệt vời! Với óc tưởng tưởng của trẻ thơ, qua ánh lửa que diêm, em thấy hiện ra một ḷ sưởi ấm áp. Em định đưa chân ra để sưởi cho đôi chân bớt cóng th́ que diêm lụi tàn, ngọn lửa tắt và ḷ sưởi cũng biến theo.

Thôi đánh bạo hy sinh thêm một que diêm nữa. Ánh sáng lại bùng lên. Ồ thích quá ! ấm áp quá ! Ánh lửa ấm áp gợi lên trong tâm trí em một pḥng ăn ấm cúng, có bát đĩa bằng pha lê và tuyệt vời hơn hết là trên bàn có một con ngỗng quay đang tỏa hương thơm phức. Ước chi em được ngồi vào bàn ăn đó một lần trong đời. Thế nhưng ánh lửa diêm lại lụi tàn, bàn ăn sang trọng và con ngỗng biến mất, em lại trở về với vỉa hè và đêm đen rét buốt.

Thế rồi, em bị cám dỗ mănh liệt bật thêm que diêm thứ ba. Qua ánh sáng que diêm, em  thấy h́nh ảnh bà ngoại của em hiện về. Mừng quá, em gào lên: "Bà ơi, Bà chờ cháu với, hăy cho cháu đi theo bà!"

Em sợ diêm tắt và h́nh ảnh của Bà cũng tắt theo, nên em bật thêm que diêm thứ tư, thứ năm và rồi bật hết những que diêm c̣n lại, bởi v́ em không muốn Bà biến đi. Trong trí tưởng tượng của em, Bà rất đẹp, rất hiền ḥa và đầy ḷng yêu thương. Bà ôm lấy em và cả hai bà cháu bay bổng lên cơi thiên đàng, đến nơi chẳng c̣n lạnh lẽo, chẳng c̣n đói khát, chẳng c̣n đau thương !!!

Qua sáng hôm sau, ngày đầu năm, khi trời hừng sáng, người qua lại phát hiện em bé nằm thu ḿnh bên góc phố, má c̣n phớt hồng và nụ cười c̣n mỉm trên môi ... nhưng đă chết tự bao giờ.

(Phỏng theo truyện cổ của Hans Christian Andersen).

Thân phận đứa bé bán diêm cũng là thân phận của nhân loại hôm nay. Nhân loại hôm nay đang lâm cảnh đói rét tinh thần nghiêm trọng. Đói khát t́nh thương, đói khát hoà b́nh và hạnh phúc. Rét v́ thiếu hơi ấm của t́nh người, rét v́ thiếu ḷng thương xót.

V́ thế, nhân loại đang cần được sưởi ấm bởi t́nh thương, nhưng t́nh thương trên thế giới nầy chỉ lập ḷe như một ngọn lửa diêm, bùng lên giây lát rồi tắt ngúm, không đủ sưởi ấm cơi ḷng băng giá của bao người. V́ thế con người phải chết cóng v́ ghẻ lạnh của bao người khác, v́ chiến tranh, v́ khủng bố kinh hoàng…

Nhân loại đang khát mong những ánh lửa yêu thương làm ấm lại bao cơi ḷng băng giá, như em bé bán diêm cần ánh lửa của một que diêm để sưởi ấm đôi tay lạnh cóng của ḿnh.

Khát vọng của nhân loại đă được Thiên Chúa đáp ứng. Không phải là ban một ánh lửa diêm hay một ḷ lửa để sưởi ấm, nhưng Thiên Chúa đă rộng ban cho loài người cả một Mặt Trời, một Vầng Đông, như lời kinh thánh:

"Thiên Chúa Ta đầy ḷng trắc ẩn, cho Vầng Đông từ chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối, và từ trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo b́nh an." (Lc 1, 78) 

Chúa Giê-su là Vừng Đông rực rỡ, là Ánh Thái Dương xuất hiện từ trời cao và dần dần xóa đi màn đêm tăm tối bao trùm nhân loại.  

Vầng Đông Giê-su soi chiếu cho nhân loại biết rằng cả thế giới chỉ là một mái nhà chung và tất cả mọi người đều là anh em v́ có chung một Cha trên trời, v́ thế mọi người phải thương yêu đùm bọc lẫn nhau và những ǵ chúng ta làm cho người chung quanh là làm cho chính Thiên Chúa.

Nếu nhân loại hôm nay tiếp nhận sứ điệp quan trọng nầy của Chúa Giê-su và đem ra thực hành th́ t́nh yêu thương sẽ chan ḥa khắp mặt đất làm ấm ḷng mọi người cũng như đem lại hạnh phúc cho muôn dân.

Nhưng điều quan trọng là mỗi người hăy tự hỏi ḿnh: Ánh Sáng của Vầng Đông Giê-su đă soi chiếu vào tâm trí và cuộc đời tôi chưa ? Hay là tôi đang c̣n ch́m trong bóng tối?

Trước khi trả lời câu hỏi nầy, chúng ta theo dơi đối thoại sau đây: 

Một vị hiền triết hỏi các thính giả bao quanh: "Lúc nào là lúc đêm chuyển sang ngày?"

Mới nghe qua, câu hỏi nầy dễ ợt. Một người làm nghề chăn nuôi trả lời: "Đó là lúc trời hừng đông. Bấy giờ, người chăn nuôi nh́n vào chuồng gia súc của ḿnh và có thể phân biệt được con nào là cừu, con nào là dê."

Người làm vườn th́ lại đáp: "Đó là lúc ta nh́n vào vườn cây của ḿnh và có thể phân biệt được cây nào là xoài, cây nào là mít, đâu là nhà ngói, đâu là nhà tranh."

Nhà hiền triết không bằng ḷng với những câu đáp trên nên cuối cùng, ông nói: "Lúc đêm chuyển qua ngày là khi người ta nh́n vào người chung quanh và nhận ra đó chính là người anh em con cùng một Cha với ḿnh." 

Ánh Sáng của Vầng Đông Giê-su đă giúp tôi nhận ra người chung quanh là anh em của ḿnh chưa? Nếu tôi coi tha nhân là hoả ngục, là người xa lạ… (theo ngôn ngữ của các triết gia) hay bảo tha nhân là thù địch… th́ chúng ta đang c̣n ở trong bóng tối, đang thuộc về thế giới tối tăm.

Nếu tôi nh́n vào người chung quanh và nhận ra họ đúng là anh em con cùng một Cha với ḿnh, th́ tôi đă được Ánh Sáng của Chúa Giê-su soi chiếu và đang được sống giữa Ban Ngày.  

Trong đêm thánh nầy, đêm tưởng niệm lại biến cố Chúa Giê-su là Vầng Đông từ trời đến chiếu soi và sưởi ấm nhân loại, chúng ta cầu xin cho mọi người biết mở ḷng đón nhận ánh sáng của Vầng Đông Giê-su. Ánh sáng nầy sẽ giúp cho nhân loại nhận ra mọi người là anh em con cùng một Cha và như thế mọi người sẽ không c̣n phải sống trong tối tăm lạnh lẽo, nhưng được sưởi ấm bằng t́nh yêu thương huynh đệ ngàn đời.

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà