Con Rồng Trong Kinh Thánh
 

Rồng có mặt trong văn chương cả đông lẫn tây nhưng rồng như thế nào không ai tả được vì nó mang tính chất huyền thoại hơn thực chất. Trong tứ linh: Long, Ly, Quy, Phụng (rồng, lân, rùa, phượng), rồng mang nhiều tính huyền thoại nhất, rồi đến lân, rồi phượng.

 

Ở Việt Nam và các nước Đông Nam Á, rồng tượng trưng cho sức mạnh, cho uy quyền. Người Tây phương quan niệm Rồng là con vật thần quái to lớn có cánh như dơi, miệng phun lửa, mình dài như Rắn, có vẩy như Cá sấu. Người Pháp và Anh gọi con rồng là dragon, Do thái gọi là tannin, người Hy lạp gọi drakon có nghĩa là con rắn.

 

Ở đây, rồng tượng trưng cho sự ác, cần loại bỏ, khu trừ. Sách chú giải Mishnah của Do thái dặn, "Nếu ai thấy những vật hay trên chúng... có hình con rồng, phải ném chúng xuống biển muối." (Adodah Zarah 3.3).  Người dân Trung Đông coi việc tạo dựng là cuộc chiến giữa hai thần: thần tác tạo và con rồng hỗn loạn. Ở Babylon, trong đền thờ Marduk, có hình con rắn thật vĩ đại là con rồng hỗn loạn. Trong Cựu Ước, con rồng này xuất hiện dưới nhiều hình thức. Nó là Rakhab như tiên tri Isaia gọi (Is 51:9). Nó là Leviathan như Thánh Vịnh 74 và Isaia kêu tên (Is 27:1). Nó là Behemoth như trong Giop 40:15-21. Con rồng là tên cầm đầu những kẻ chống lại Chúa. Thánh kinh nhất là sách Khải Huyền nói nhiều đến rồng. Tiên tri Isaia nói chính Chúa sẽ ra tay diệt trừ rồng như Chúa đã phanh thây thủy thần Rakhab.

 

Ngày ấy, Thiên Chúa sẽ dùng thanh gươm vừa cứng, vừa dài, vừa mạnh mà trừng trị con rồng, con rắn chui nhủi, con rồng, con rắn ngoằn ngoèo, và Người sẽ giết chết con rồng ngoài biển (Is 27:1).

 

Chẳng phải chính Ngài đã phanh thây thủy thần Rakhab, đã xé xác rồng đó sao (Is 51:9).

 

Trong truyện thánh Georgiô có kể Ngài giết chết một con rồng dân chúng sùng bái tại Syria. Hình vẽ thánh Georgiô thường thấy ngài đang giết con rồng để cứu thoát một phụ nữ xinh đẹp. Con rồng tượng trưng cho sự dữ. Người phụ nữ tượng trưng cho chân lý thánh thiện của Thiên Chúa. Thánh Gieorgiô là vị tử đạo can đảm đã chiến thắng sự dữ. Trong thánh kinh, tiên tri Daniel cũng can đảm giết con rồng được dân chúng Babylon sùng bái.

 

Bấy giờ có một con rồn glớn được dân Babylon sùng bái. Vua nói với Daniel, "Ngươi không thế nói rằng đây không phải là vị thần hằng sống. Hãy thờ lạy Ngài đi". Daniel thưa, "Nếu ngài cho phép, thần sẽ giết con rồng này mà chẳng cần gươm đao hay gậy gộc." Ông Daniel lấy nhựa dính, mỡ và lông thú, nấu tất cả với nhau, vo thành những viên nhỏ, rồi ném vào miệng con rắn. Ăn xong, con rắn liền bể bụng. Bấy giờ ông Daniel nói: "Hãy coi, đồ các ngươi sùng bái đó!". Nghe thế, dân Babylon hết sức tức giận dữ, họ hợp nhau chống lại nhà vua và nói: "Nhà vua đã trở thành người Do-thái mất rồi! Ông ta đã phá hủy tượng thần Ben, giết long thần và hạ sát các tư tế." (Daniel 14:23-28).

 

Cuốn sách cuối cùng của Thánh Kinh, Sách Khải Huyền nói đến con rồng đỏ bảy đầu mười sừng. 'Đỏ bảy đầu mười sừng' để chỉ sức lực phi thường của nó. Nó có bảy triều thiên để chỉ nó có quyền lực thế gian chống lại nước Chúa. Hình ảnh con rồng dùng đuôi quét các tinh tú trên trời liên hệ đến hình ảnh cái sừng mới mọc làm rơi rụng các tinh tú xuống và nó giày đạp, trong tiên tri Daniel 8:10. Nó chính là ma qủy.

 

Thánh Gioan đã dùng câu chuyện Satan phản loạn để giải thích những rối loạn và sự dữ hiện nay. Satan bị ném ra ngoài và do đó, nó là muốn lôi kéo loài người hùa với nó. Đọc sách Khải Huyền, người ta như thấy dưới dạng cuộc tranh đấu giữa thần lành và thần dữ. Cả nhân loại được chia làm hai; nhóm trung thành với Chúa và nhóm phản loạn theo rồng. Con rồng muốn làm bá chủ toàn cầu.

 

Trong truyện Hy lạp, con rồng Python cũng gắng ngăn ngừa Apollo nắm quyền hành bằng cách tấn công Leto khi Apollo còn trong lòng bà. Thánh Gioan đã diễn tả theo hình thức câu chuyện mâu thuẫn giữa Python và Apollo vì Apollo mang huyền thoại thời thịnh trị bắt đầu thời của khôn ngoan, bình an và thịnh vượng như người Roma đã dùng để nói về hoàng đế Augusto.

 

Lại có điềm khác xuất hiện trên trời: đó là một con rồng, đỏ như lửa, có bảy đầu và mười sừng, trên bảy đầu có vương miện. Đuôi nó quét hết một phần ba các ngôi sao trên trời mà quăng xuống đất. Rồi Con Rồng đứng chực sẵn trước mặt người Phụ Nữ sắp sinh con, để khi bà sinh xong là nó nuốt ngay con bà (KH 12:3-4)

 

Cỏ bảy điềm xảy ra trong chương 12-17 của sách Khải huyền nhưng tất cả liên hệ đến sự dữ trừ điềm người đàn bà. Người đàn bà có thể là cá nhân nhưng bối cảnh của Cựu Ước đề nghị một hình ảnh tổng hợp. Trong Cựu Ước, hình ảnh người đàn bà là biểu tượng cổ điển của Zion, Jerusalem và Israel. Sách Khải huyền, cho chúng ta thấy hình ảnh người đàn bà được nói đến 19 lần là người biết cộng tác với ơn Chúa là Đức Mẹ và cũng là biểu tượng của Giáo Hội. Cuộc chiến không hẳn do Mesiah đích thần chiến đấu nhưng do quân sĩ Micae.

 

Bấy giờ, có giao chiến: thiên thần Micae và các thiên thần của người giao chiến với con rồng. Con Rồng cùng các thiên thần của nó cũng giao chiến. Nhưng nó không đủ sức thắng được, và cả bọn không có chỗ trên trời nữa. Con Rồng bị tống ra, đó là Con Rắn xưa, mà người ta gọi là ma quỷ hay Satan, tên chuyên mê hoặc toàn thể thiên hạ; nó bị tống xuống đất, và các thần của nó cũng bị tống xuống với nó. (Kh 12:7-9)

 

Khi Con Rồng thấy mình đã bị tống xuống đất, nó liền đuổi bắt người Phụ Nữ đã sinh con trai. Bà được ban cho đôi cánh đại bàng, để bay vào sa mạc vào nơi dành cho bà, tại đó bà được nuôi dưỡng một thời, hai thời và nửa thời, ở xa Con Rắn. Từ miệng, Con Rắn phun nước ra đàng sau bà như một dòng sông, để cuốn bà đi. Nhưng đất cứu giúp bà; đất há miệng ra uống cạn dòng sông từ miệng Con Rồng phun ra. con Rồng nổi giận với người Phụ Nữ và đi giao chiến với những người còn lại trong dòng dõi bà, là những người tuân theo các điều răn của Thiên Chúa và giữ lời chứng của Đức Giêsu. (Kh 12:13-17)

 

Con Thú tôi trông thấy thì giống như con báo, chân nó như chân gấu, mõm như mõm sư tử. Con Rồng ban cho nó quyền năng và ngai báu của mình cũng như một quyền hành lớn lao. Một trong các đầu của nó dường như đã bị giết chết, nhưng vết tử thương của nó đã được chữa lành. Bấy giờ toàn thể cõi đất thán phục đi theo Con Thú. Họ thờ lạy Con Rồng vì nó đã ban quyền hành cho Con Thú, và họ cũng thờ lạy Con Thú mà rằng: "Ai sánh được với Con Thú và ai có thể giao chiến với Con Thú?"

 

.... Người bắt lấy Con Rồng, tức là Con Rắn xưa, cũng là ma quỷ hay Satan. (Kh 13:2-4; 20:2-3)

 

Câu chuyện mời chúng ta đồng hóa với người phụ nữ Mẹ Maria và Mẹ Giáo Hội. Những tấn công của con rồng nói lên những cực nhọc, lạc lõng giữa văn hóa chung quanh mà người tín hữu ban đầu cảm thấy. Việc cứu thoát người nữ nói lên niềm tin cậy không uổng công. Chính Chúa sẽ giết chết con rồng độc ác.

 

Trích trong báo Nguyện San Trái Tim Đức Mẹ, số 409

 

* * * * *   * * * * *