Ba Kinh Kính Mừng

Năm 1604 trong một thành phố miền Flandre có hai sinh viên trẻ tuổi sống một đời đắm ch́m trong khoái lạc vật chất và trác táng bê tha, không chút chuyên chăm đèn sách. Một đêm kia, họ hẹn ḥ nhau trác táng trong một nhà ở xóm b́nh khang. Một chàng là Richard trở về nhà sớm, c̣n chàng kia vẫn lưu lại nhà tội lỗi ấy. Richard mệt mă về tới nhà chưa kịp cởi áo đă muốn nằm. Chàng nhớ rằng hôm đó chưa đọc mấy kinh Kính Mừng chàng vốn có thói quen đọc kính Đức Mẹ. Có thế mà chàng cũng coi là khó nhọc lắm, nhưng chàng cố gắng, mặc dầu buồn ngủ như vùi. Đọc mấy câu kinh Kính Mừng một cách khô khan ngủ gà ngủ gật rồi chàng lăn ra ngủ. Vừa chớp mắt, chàng nghe có tiếng gơ cửa rất mạnh rồi đột nhiên chưa kịp mở cửa, chàng đă thấy sừng sững trước mặt ḿnh người bạn tội lỗi, với bộ mặt biến dạng coi rất ghê tởm. Rồi chàng kêu lên: "Ai đây?" 

Người kia trả lời: "Cha mày, không biết tao à?"

- "Nhưng sao h́nh thù mày quái gở thế?"  

Chàng kia rên rỉ đáp: "Khốn thân tao, tao đă bị đoán phạt."  

Richard hỏi lại: "Sao thế?"

- "Tao vừa ra khỏi căn nhà bẩn thỉu ấy, liền bị quỷ bóp cổ. Xác tao c̣n nằm ngoài phố, nhưng linh hồn tao đă bị quăng vào hỏa ngục. C̣n mày, tao bảo cho mày biết, cùng một số phận cũng đang cho đời mày. Nhưng Đức Mẹ Đồng Trinh đă bảo vệ mày v́ mấy kinh Kính Mừng mà mày đọc hàng ngày. Hạnh phúc cho mày nếu mày biết lợi dụng lời Đức Mẹ dùng miệng tao mà bảo mày đây."

Nói rơ hắn mở áo ngoài cho Richard xem thấy bên trong ngùn ngụt những lửa và nhung nhúc những rắn rết. Rồi hắn liền biến mấy.

Richard vội vă sấp ḿnh xuống đất khóc lóc chan ḥa, cảm tạ Đức Mẹ đă làm ơn cho ḿnh. Chàng đang nghĩ ngợi t́m cách cải tạo cuộc đời th́ nghe tiếng chuông báo hiệu hát kinh sớm mai trong Tu viện Ḍng Thánh Phanxicô. Chàng kêu lên: "Thôi đúng rồi, đó là nơi Chúa muốn cho tôi vào đền tội."

Lập tức chàng đến tu viện xin vào tu. Biết rơ chàng trắc nết các cha cản trở không nhận chàng. Chàng bèn khóc lóc thuật lại câu chuyện mới xảy ra. Hai cha ḍng liền ra nơi chàng nói, gặp thấy đúng xác của bạn chàng đă bị chẹn họng và cháy đen như ḥn than nằm đó.

Các cha nhận chàng vào ḍng, chàng chỉ c̣n biết nghĩ đến đời sống thánh thiện. Sau chàng đi giảng đạo bên Ấn độ, rồi qua Nhật Bản. Ở đây, chàng đă nhận thấy ơn chịu thiêu sinh v́ Chúa và kết liễu đời ḿnh bằng phúc tử đạo. Được tôn phong chân phước năm 1867 tức là Chân Phước Richard de Hamme–sur–Hawre.

* * * * * * * * * * * *