Đức Mẹ Cải Tử Hoàn Sinh Bé Gái

 

Margarida hiện nay đang sinh sống với chồng con ở Brasilien/Nam Mỹ: một gia đ́nh Công Giáo gương mẫu, hạnh phúc tràn trề... Margarida có một dĩ văng đáng ghi nhớ. Mẹ nàng kể:


- Tôi là người Bồ Đào Nha gốc Đức. Chồng tôi sinh sống trên đất Đức, gốc và quốc tịch Bồ.


Đệ Nhị Thế Chiến ghê gớm quá. Càng ngày càng khốc liệt. Chúng tôi mới chỉ được một mụn con: bé Margaida. Nó chưa đầy 5 tuổi, th́ bom đạn cướp mất cha, chồng chúng tôi. Bà con, họ hàng bên nhà chồng khuyên tôi dọn về Bồ Đào Nha lánh nạn. Đồng thời, để Margarida có dịp học tiếng mẹ đẻ.


Mẹ con tôi bế bồng nhau về Bồ và sống chung với người chị họ ở vùng Donro. Đời sống đang yên lành, đẹp đẽ, th́ trong vùng đột ngột xẩy ra một cơn dịch tả khủng khiếp. Thiên hạ chết như ruồi... Sau vài tuần lễ, chính Margarida cũng bị nhiễm. Lập tức bác sĩ bắt ở pḥng riêng. Ngoài tôi ra, không c̣n ai được phép tới lui, v́ sợ lây, sợ chết.


Chồng tôi đă chết. Không lẽ Margarida cũng theo bố nó? Với bất cứ giá nào, tôi phải xoay xở... Tôi điện thoại mời một bác sĩ từ Paris tới. Ông này c̣n trẻ, nhưng đă nổi tiếng. Ông chuyên trị các bệnh thời khí, ôn dịch...


Bà chị họ tôi khuyên tôi khấn Đức Mẹ Fatima cho Margarida. Bà làm tuần cửu nhật và xin tôi hợp ư với bà. Tôi xin thẳng thắn thú nhận rằng: Tôi rất lơ là về mặt tôn giáo. Tôi chẳng có tư tưởng ǵ về Đức Mẹ Fatima, mặc dù pḥng bệnh con Margarida sát ngay nhà nguyện, nơi có dựng một tượng Đức Mẹ Fatima tuyệt đẹp.


Margarida nằm liệt giường đă trên 10 ngày. Lúc đầu c̣n ăn uống chút ít. Bây giờ mặt nó trắng bệt, hai con mắt nhợt nhạt không c̣n tinh thần, phản ứng hầu như mất hết, ngay chút chất lỏng cũng không nuốt nổi, các móng tay bắt đầu xanh sẩm... Bác sĩ nhà, bác sĩ từ Paris tới, cả hai ông chẩn bệnh Margarida. Hai ông gặp tôi: lắc đầu, ra về. Hẹn sớm mai sẽ trở lại. Nhưng không quên rỉ vào tai tôi: Con bé khó ḷng qua được đêm nay.


Trong lúc túng quẩn, chẳng c̣n biết cậy dựa vào đâu, tôi chạy đại vào nhà nguyện. Lúc đó mùa đông. Trời lạnh thấu xương. Nền nhà bằng đá, tráng xi măng. Lạnh buốt. Nhưng tôi chẳng nghĩ đến rét lạnh, chẳng nghĩ đến ḿnh, chỉ nghĩ đến Margarida. Tôi quỳ gối, sấp ḿnh lâu giờ trước tượng Đức Mẹ. Thầm th́ kêu van: Lạy Mẹ, con rất bê bối việc đạo. Cả Mẹ con cũng chẳng biết ǵ. Con chỉ nghe người ta nói: Mẹ hay thương người. Mẹ luôn cứu giúp. Xin Mẹ thương con nhỏ, xin Mẹ cứu Margarida. Cho nó được lành. Nếu Mẹ cho nó lành, chúng con sẽ đến Fatima tạ ơn Mẹ, dâng ḿnh cho Mẹ...


Tôi cứ nói đi nói lại, đại khái như vậy. Phần buồn lo, mệt mỏi, phần ăn uống, giờ giấc thất thường đă cả tuần lễ, tôi mệt nhừ. Không c̣n tự chủ, không c̣n hoàn toàn ư thức những việc tôi làm hay những ǵ xẩy ra quanh tôi.


Đang lúc tôi lịm đi, nửa mê nửa tỉnh, tôi giật ḿnh nhớ đến Margarida. Chạy vội về pḥng nó. Mở cửa. Lạ lùng làm sao: Margarida đang nhẩy tưng tưng trên giường. Vừa nhảy vừa gọi tôi: Má ơi, má ở đâu? Con đói quá. Cho con dồi Đức đi...


Tôi sững sờ. Không c̣n ư thức ḿnh tỉnh hay mê. Một lát, định thần lại, tôi tự nhủ: Thôi, con bé sắp chết. Nó mê sảng, lên cơn. Nhưng không, Margarida nói dơng dạc, đàng hoàng: Má ơi, má đi đâu lâu vậy? Con khỏe rồi. Mẹ Fatima nói với con như vậy. Con đói quá. Má cho con dồi Đức đi...


Tôi vội vàng kêu bà chị họ, và dù đang đêm, kêu luôn cả hai ông bác sĩ. Mọi người chạy đến hối hả. Margarida vừa thấy mấy ông bác sĩ đă vẫy tay chào mừng vui vẻ. Lại nói réo với ông bác sĩ nhà: Ông ơi, búp bê của con đâu? Ông hứa khi nào con khỏi, ông cho con búp bê mà! má con đi đâu lâu quá, để con lại một ḿnh. Bây giờ con khỏe rồi. Mẹ Fatima nói với con như vậy...


Hai ông bác sĩ sững sốt, hết nh́n nhau, rồi lại nh́n Margarida, nh́n tôi, không biết xử trí ra sao trước sự việc vừa xảy ra... Sau một lát, ông bác sĩ nhà lấy độ Margarida: 36,5. Rồi đến ông bác sĩ khách lấy độ, cũng 36,5. Hoàn toàn b́nh thường. Không một dấu vết yếu đau...


- "Margarida", ông bác sĩ nhà nói, "theo nhận xét y khoa, 98% là chết. Bây giờ nó hoàn toàn b́nh thường, lành mạnh. Bà có thể cho nó ăn uống chút ít... Tuy nhiên, việc khỏe lại kỳ lạ này, theo lư luận và diễn tiến thông thường, không thể nào hiểu được! Hẳn phải có một động lực, một can thiệp siêu phàm nào?"


Tôi thành thực kể lại việc bà chị tôi làm tuần chín ngày và việc tôi suốt đêm khẩn cầu Đức Mẹ ở nhà nguyện. Tôi kể chưa hết, ông bác sĩ nhà đă để rơi mấy giọt lệ, ra chiều xúc động lắm. Ông nấc lên, rồi nói: Đúng, Đức Mẹ đă chữa Margarida. Ông chạy lại Margarida, ôm nó vào ḷng, hôn nó, nói trong xúc cảm: Chúng ta hăy tạ ơn Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Fatima...


Rồi ông quay lại phía ông bác sĩ khách: Thưa bác sĩ đồng nghiệp, trong vụ này, ư kiến bác sĩ thế nào? Ông này trả lời lạnh lùng, gọn ghẽ: "Tôi chưa khi nào tin phép lạ!..."


- Vậy trong trường hợp bé Margarida đă thập tử nhất sinh này, bây giờ hoàn toàn b́nh thường, lành mạnh, như chính bác sĩ đang chứng kiến, chúng ta phải giải thích thế nào?


Ông bác sĩ khách thinh lặng. Suy nghĩ một lát. Rồi chính ông cũng chạy lại Margarida, vừa bế Margarida lên tay vừa nói trong nghẹn ngào: "Con ơi, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Fatima đă làm, không phải một, mà hai sự lạ: Người cho con khỏi chết phần xác, Người cho ta được sống phần hồn. Cho đến nay, ta là một người vô thần. Không hơn, không kém. Từ hôm nay, ta là người hữu thần. Ta tin Chúa, tin Mẹ, tin có thế giới siêu nhiên. Khi về lại Paris, ta sẽ tung hô, truyền bá Mẹ Fatima. Ta sẽ nói, sẽ viết về Người..."


Như đă hứa, mẹ con tôi từ Donro hành hương Fatima tạ ơn Đức Mẹ. Đến Fatima, không ai mà không cảm kích trước bầu không khí linh thiêng, trước nơi Mẹ đă hiện ra để ban phát muôn ơn hồn xác cho nhân loại, nhất là nơi Mẹ đă chọn để kêu gọi nhân loại trở về đàng chính... Nh́n Margarida quỳ trước tượng Mẹ Fatima, đắm ch́m trong tŕu mến, biết ơn, tôi không cầm được nước mắt....


Ngày nay Margarida đă khôn lớn. Đă lập gia đ́nh. Đă có ba đứa con: Margarida de Fatima, 17 tuổi; Pedro Paulo, 12 tuổi; Maria de Fatima, 11 tuổi. Đứa nào cũng sinh vào ngày 13 trong tháng. Tất cả gia đ́nh sinh sống ở Brasilien/Nam Mỹ. Đầy hạnh phúc. Giầu ḷng đạo...


Để ghi nhớ ơn Mẹ, cứ 13 mỗi tháng (kỷ niệm ngày Mẹ hiện ra ở Fatima), tôi làm việc tôn sùng Mẹ Fatima tại tư thất: Bà con, lối xóm tuôn đến tham dự đông đảo. Cả anh chị em khác tôn giáo, nhất là anh chị em Tin Lành, cũng đến ca hát, cầu khấn, học hỏi về Đức Mẹ...

* * * * * * * * * * * *