Nhờ Ơn Mẹ Tù Nhân Khỏi Mất Đầu


Đại Cách Mạng Pháp 1789 !

 

Ngày nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn c̣n dựng tóc gáy. Bao nhiêu tiền của, gia tài, thời giờ của tôi, tôi đă "cúng" hết cho "Cách Mạng". Rốt cuộc, tôi vẫn bị xộ khám. Bị Toà Án Nhân Dân phong cho là "Ngụy", là "Ác Ôn". Phải đền "Nợ Máu"... Hằng ngày chính mắt tôi chứng kiến hằng trăm tù nhân bị gọi danh sách đem ra chém...

 

Một buổi sáng, viên Quản Đốc đề lao tới, kêu danh sách các tù nhân bị đưa ra pháp trường. 50 mạng phải đền nợ máu. Trong số 50 ấy có tôi. Bọn anh em xấu số chúng tôi, kẻ th́ sụt sùi than khóc, người th́ la ó, nguyền rủa. Có kẻ lại lớn tiếng đọc kinh tạ ơn Chúa, v́ đă đến giờ được giải thoát...

 

Bọn chúng tôi tập hợp trước đề lao. Chỉ riêng tôi c̣n trùng tŕnh, chậm chạp.

 

- "Thưa ông Quản Đốc, xin ông vui ḷng gia phước cho tôi một lát, tôi mất mẫu ảnh. T́m măi chưa thấy."

 

- "Ảnh ǵ?" - Ông ta quắc mắt hỏi

 

- "Thưa, mẫu ảnh Đức Mẹ tôi thường giữ trong ḿnh. Trong giờ phút cuối cùng của đời tôi, tôi không đành ḷng không có nó."

 

- "Alê hấp! Không lôi thôi ǵ hết!"

 

- "Ôi, xin ông Quản Đốc mở lượng hải hà, chỉ một lát thôi." Tôi vừa quỳ gối vừa thảm thiết van xin ông ta, trong ḷng th́ thầm cầu khẩn Đức Mẹ.

 

Tôi đă sẵn sàng đón nhận cơn lôi đ́nh, hoặc ông ta sẽ giáng cho tôi mấy báng súng, hoặc sẽ kêu lính gác lôi cổ tôi đi... Nhưng lạ lùng, ông không nổi khùng, mà lại b́nh thản nói:

 

- "Được, cho mày sống thêm một ngày để t́m ảnh. Ngày mai cả ảnh cả mày cùng nhau lên đoạn đầu đài cho vui." Dứt lời, ông quay lưng, đi luôn... Ông đi khỏi được vài phút, tôi t́m thấy mẫu ảnh. Tôi gọi với: "Thưa ông Quản Đốc." Nhưng không thấy ông quay lại... Tôi mừng quưnh. Đưa mẫu ảnh cứu mạng lên miệng hôn thắm thiết...

 

Hôm sau, viên Phó Quản Đốc đề lao đến kêu danh sách các tù nhân sẽ bị xử ngày hôm đó. Không hiểu v́ lư do nhiệm mầu nào, tôi không bị kêu. Người ta quên tôi? Tưởng tôi đă bị xử ngày hôm trước? Tưởng tôi đào ngục? Thật lạ lùng khó hiểu!

 

Tôi vẫn sống phập phồng, lo âu, sợ hăi... Được vài ngày, một hôm vào lúc chập choạng tối, trong trại lửa bốc cháy rần rần. Tôi nghe có tiếng hô: "cháy nhà" và "mỗi người hăy lo cứu ḿnh."

 

Cơ hội ngàn năm một thuở, chúng tôi vọt ra khỏi nhà giam. Nhờ lúc đêm tối, trong trại c̣n đang lộn xộn, một số anh em tù t́m đường tẩu thoát. Tôi là dân Paris. Sinh ra, lớn lên ở Paris. Thuộc ḷng tất cả đường lối mạng nhện ở Paris...

 

Tôi thoát ra ngoài. Rồi ngay đêm hôm đó, t́m phương tiện đi khỏi Paris. Càng sớm, càng xa, càng hay... Tôi may mắn gặp được một số bạn bè. Họ đă giúp tôi phần lớn phương tiện để tôi tạm sống và tẩu thoát... Sau vài ngày, tôi tới tận vùng sông Rhein, giáp giới nước Đức. Sở dĩ tôi t́m tới vùng này, v́ sau ngày Toà Án Nhân Dân Paris phong cho tôi là "Ngụy", là "Ác Ôn", phải đền "Nợ Máu", vợ con tôi đâm hoảng. Biết ḿnh khó sống yên ổn được ở đây, mẹ con bế bồng nhau lánh nạn về vùng này...

 

Khi tới vùng sông Rhein, tôi nghỉ ngơi ít ngày, rồi bắt đầu ngay việc t́m kiếm vợ con tôi. Không có họ, đời tôi không c̣n nghĩa lư ǵ nữa...

 

Tôi đi tới đi lui, đi ngang đi dọc, cứ ngược xuôi, xuôi ngược vùng sông Rhein. Ḍ la tin tức, t́m kiếm vợ con. Hai năm trời qua đi mà không được tin tức ǵ. Tôi thất vọng. Lang thang đây đó... Một hôm, đi ngang qua nhà thờ đang lúc có thánh lễ. Tôi vào tham dự, rồi cầu khẩn Chúa và Đức Mẹ, như tôi vẫn làm mỗi khi có dịp dự thánh lễ hay đi ngang qua nhà thờ. Thánh lễ xong, mọi người giải tán ra về. Chỉ c̣n năm bảy người c̣n nấn ná ở lại đọc kinh, cầu nguyện thêm. Tôi cũng đi ra. Lúc ngang qua nhà nguyện cạnh hông nhà thờ, tôi thấy một bà với hai con đang quỳ cầu nguyện trước tượng Đức Me. Ḷng tôi rộn ràng, xôn xao, nghĩ có thể là vợ con ḿnh.  Nhưng v́ cách nhau mươi mười lăm thước, bà kia và hai đứa con lại ăn mặc kín đáo, phủ đầu, chỉ đăm đăm nh́n Đức Mẹ cầu nguyện, không nhúc nhích, không quay ngang dọc, tôi không thể nhận diện được. Tim tôi càng đập mạnh, như linh báo một việc vĩ đại sắp xẩy ra... Tôi xúc động lắm. Nhưng cố trấn tĩnh. Không dám sỗ sàng, đường đột... Tôi đứng nấp vào góc nhà. Đợi cho mẹ con bà kia ra, để nhận diện chính xác.

 

Tôi đợi chừng 10 phút, mẹ con bà kia vái Chúa, vái Đức mẹ, rồi bước ra. Trời đất ơi, đúng là vợ con tôi rồi... Cả người tôi run rẩy. Tôi muốn chạy lại ôm lấy vợ con tôi. Nhưng tôi không c̣n đủ sức đứng vững. Miệng tôi líu lại, không nói lên được. Tôi ngồi xệp xuống đất. Tận hưởng và để cho giây phút hồi hộp, giao động qua đi. Rồi đứng dậy, theo xa xa xem vợ con tôi đi đâu, ở đâu.

 

Cách nhà thờ chừng 200 thước, vợ con tôi vào nhà. Tôi đến trước nhà. Nhấn chuông. Cửa mở ra. Tôi ôm chầm lấy vợ tôi. Sững sờ. Thổn thức. Nước mắt chan ḥa. Không nói được nên lời. Hai đứa con gái cũng chạy ra. Chỉ kêu lên được "Ba", "Ba". Rồi ngă vào ḷng tôi. Ôm tôi. Hôn tôi. Quấn chặt lấy tôi...

 

Vợ chồng, con cái, cả nhà tôi lại gặp nhau. Gia đ́nh đoàn tụ. Mọi người lại được mạnh giỏi. Chúng tôi không biết cám đội ơn Chúa và Đức Mẹ thế nào cho đủ... Chúc tụng Chúa đă an bài mọi sự khôn ngoan, lạ lùng, khéo léo... Tạ ơn Đức Mẹ đă cứu tôi ở đề lao Paris. Rồi lại cho tôi được thoát ngục. Và bây giờ lại cho gia đ́nh tôi được đoàn tụ... Mẫu ảnh Đức Mẹ đă cứu mạng tôi ở đề lao Paris, tôi sẽ giữ luôn trọn đời trong ḿnh. Rồi khi tôi chết cũng sẽ không bao giờ xa ĺa tôi...

* * * * * * * * * * * *