Phiên Toà Chí Công 

Tại Madeburg, một thành phố miền Saxe, trên bờ sông Elbe, có chàng thanh niên tên là Oudot trí khôn tối tăm, thường làm cớ cho bạn học cười nhạo. Đau khổ v́ sự tối dạ của ḿnh, một lần kia chàng bực bội hơn thường, nhưng cũng đến trước ảnh Mẹ dâng phó trót ḿnh cho Mẹ cậy nhờ Mẹ che chở hộ phù. Sau đó, Đức Mẹ xuất hiện với chàng trong giấc mộng và bảo: 

- Oudot đừng buồn nữa. Mẹ đă xin Chúa ban cho con không những được trí khôn sáng khỏi các bạn nhạo cười mà c̣n đủ tài năng được mọi người bái phục. Ngoài ra Mẹ cũng hứa với con là khi Đức Giám mục thành này qua đời, con sẽ được bầu lên kế vị Ngài. 

Tất cả những lời Đức Mẹ tiên báo đó đă được thực hiện từng nét. Chàng Oudot học hành tấn tới lạ lùng, và sau đă được lên ngôi Giáo chủ Magdeburg. 

Nhưng đáp lại các hồng ân Thiên Chúa và Đức Mẹ ban, chàng chỉ có một tâm hồn bội bạc, chàng bỏ bê tất cả những việc đạo đúc, kết cục là một xỉ nhục cho địa phận. Một đêm kia, đang lúc chàng miệt mài trong cuộc truy hoan nhục dục phạm thánh, chàng nghe có tiếng nói:

- Thôi, thôi chứ Oudot, ngài đă trác táng quá rồi. Oudot ạ.  

Thoạt tiên chàng căm giận lắm, chàng cho rằng đó chỉ là tiếng nói của một tên nào cả gan muốn khiến trách một vị Giám mục như chàng. Nhưng đêm thứ hai, đêm thứ ba, vẫn nghe thấy cùng một tiếng đó. Chàng đă hơi ngờ ngợ: có thể đó là tiếng trời cao răn trách. Tuy nhiên chàng cứ vẫ tiếp tục cuộc sống sa đoạ gương mù. Ba tháng trôi qua, ba tháng Chúa chờ đợi để chàng hồi tâm tu chỉnh cuộc đời hầu tránh khỏi h́nh phạt xứng đáng.

Cha Federic, một vị kinh sĩ đạo đức trong kinh sĩ đoàn địa phận Magdeburg, một đêm đến nhà thờ Thánh Maorixi (Maurice) cầu xin Chúa xoá bỏ gương mù vị Giáo chủ của cha đă và đang tiếp tục làm. Bỗng dưng một cơn gió mạnh thổi tung cửa nhà thờ. Liền đó có hai thanh niên cầm đuốc sáng đi vào. Hai người lên chia nhau đứng mỗi người một bên bàn thờ chính. Tiếp đó, hai thanh niên khác vào trải trên cung thánh một tấm thảm và đặt trên đó hai chiếc ghế vàng. Lại thấy xuất hiện một thanh niên nữa mang quân phục, gươm trần lăm lăm trên tay. Đứng giữa ḷng nhà thờ, thanh niên quân phục này kêu lớn tiếng:

- Xin mời các vị thánh có di hài táng tại đây đến chứng kiến phiên toà chí công vô tư, Đấng thảm phán tối cao sắp tuyên xử. 

Thanh niên vừa dứt tiếng th́ đầu tiên là mười hai vị Tông đồ đến, rồi một số đông các Thánh khác. Sau cùng Chúa Giêsu vào ngồi trên một ghế vàng đặt trên thảm, Đức Mẹ Maria theo Chúa, có nhiều trinh nữ tháp tùng, vào ngồi trên ghế vàng thứ hai bên cạch Chúa. An toạ rồi, Chúa truyền mang phạm nhân tới. Kinh sĩ Federic nhận ra phạm nhân chính là Đức giám mục Oudot. Thánh Maurice lên tiếng, nhân danh toàn thể dân thành bị Giám mulc Oudot làm gương mù, xin vị Thẩm phán xử ông giáo chủ xấu danh đó chiếu đúng theo công lư. Và toàn thể các Thánh có mặt đồng thanh kêu lên:

- Lạy Chúa, tên ấy đáng xử tử. 

Quan án tối cao phán quyết:

- Vậy th́ đem giết nó đi! 

Đến đây, kinh sĩ Federic thấy Đức Mẹ đứng lên ra khỏi nhà thờ, để khỏi phải chứng kiến cuộc hành quyết phạm nhân đó, thiên thần mang gươm liền tiến lên, đến gần Oudot và vung gươm chém một nhát rơi đầu. Cuộc thị kiến đến đây chấm dứt. Nhà thờ ch́m vào bóng đêm mù mịt. 

Kinh sĩ Federic toàn thân run giùng kinh sợ, liền xuống rọi một bó đuốc vào ngọn đền trong một cung thánh dưới gầm nha thờ. Lúc trở lên ngài soi đuốc nhận ra chính là Đức Giám mục Oudot, đầu một nơi ḿnh một neo, và đá lát nền nhà thờ lênh láng máu. 

Hôm sau, trước mặt dân thành đông nghẹt nhà thờ, kinh sĩ thuật lại cuộc thị kiến đêm qua với đầy đủ chi tiết thảm kịch ghê rợn ấy. Cũng ngày đó, một vị trợ tá kinh sĩ của Giám mục Oudot không biết ǵ về câu chuyện xẩy ra tại nhà thờ, nhưng được thấy vị giáo chủ vô phúc của ḿnh bị thiêu trong hoả ngục. Xác Oudot bị ném ra đống rác, nhưng máu y vẫn c̣n lại măi trên nền nhà thờ lưu dấu một kỷ niệm sợ hăi. Từ ngày đó, mỗi khi một tân Giám mục lên trông coi địa phận Magdeburg, người ta có lệ mở tấm thảm đó lên để trước h́nh phạt khủng khiếp ấy, vị Tân Giám mục luôn chú tâm chế ngự cuộc sống của ngài và đừng bao giờ bội nghĩa với ơn Chúa và Đức Mẹ ban. 

* * * * * * * * * * * *