T́nh Mẹ Bao La

 

... Gia đ́nh hoàn toàn ngoại giáo, lại nghèo nên bố tôi phải lên núi kiến trầm về bán nuôi sống gia đ́nh. Nhưng chẳng may bố tôi bị một nhánh cây khô nhọn đâm xuyên bàn chân. Các bạn phải cơng bố tôi về. Tới nhà th́ chân đă mưng mủ, nhức nhối, suốt ngày chỉ ôm chân kêu đau rên rỉ. Các cha, các Sơ đến thăm và chữa trị nhiều lần nhưng cũng không bớt. Có người nói trong thịt xương bàn chân c̣n nhiều miếng gỗ cứng sinh độc cần phải mổ mới lành. Bố tôi đi nhà thương soi điện nhưng chẳng thấy ǵ, c̣n bác sĩ th́ nói phải cưa chân đi mới khỏi. Mẹ tôi sợ bố què cụt không làm được việc nên không cho. Bố tôi phần th́ lo buồn v́ sợ chất độc chạy lên tim đe dọa mạng sống, phần th́ đau đớn không thể làm ǵ nuôi sống gia đ́nh.

 

Ở giữa làng tôi có ḥn đá trắng giống h́nh người nằm dưới bụi ṿi voi xum xuê. Người ta đồn rằng "Ông Đá" thiêng lắm, đêm khuya trời tối ông thường ngồi dậy tṛ truyện với các hồn ma trong nghĩa địa. V́ thế dân làng ai đau yếu cũng nấu nước chè xanh mang đến đây cầu khẩn rồi đem về uống. Mẹ tôi c̣n hơn thế nữa, bà d́u bố tôi ra đây khóc lóc cầu xin "Ông Đá" thương t́nh, nhưng bố tôi chẳng thuyên giảm chút nào. T́nh thế gia đ́nh ngày càng nguy ngập.

 

Cuối hè năm ấy, nhân có Đại Hội Thánh Mẫu Đức Mẹ Lavang, Sơ Camille là cô giáo dạy tôi học, gợi ư đem bố tôi đi Lavang nhờ Đức Mẹ cứu giúp. Sơ biết gia đ́nh tôi ngoại giáo, lại túng thiếu, nên tŕnh cha xứ cho nhập đoàn với giáo dân, đi chung chuyến xe đ̣ và ăn ngủ với họ không phải tốn tiền. Nghe chuyện ấy mẹ tôi mừng lắm nên xin cùng đi theo. Ḷng bố th́ nghi ngờ, nhưng v́ ngộ biến nên phải ṭng quyền. (Gia đ́nh tôi ngoại đạo, nhưng tôi học trường Công giáo, nên mọi kinh nguyện tôi xin nhận đọc cả để bố tôi yên ḷng. Bố chỉ cần có ḷng thành tâm thôi). Bố tôi hỏi:

- Thành tâm là thế nào?

- Là trong bụng bố đặt hết tin tưởng vào Đức bà.

Mẹ tôi vui mừng rưng rưng nước mắt bảo bố:

- Ông phải ăn chay mấy ngày và hết ḷng cầu xin Bà Tiên giúp cho, không th́ nguy lắm.
Tôi nói:

- Đức Bà chỉ cần ḷng thành thôi, bố không cần ăn chay.

 

Gia đ́nh tôi gia nhập đoàn hành hương trong bầu không khí đầy niềm tin. Mỗi sáng mỗi chiều, mẹ d́u bố đến trước tượng Đức Mẹ bồng con đứng dưới tàng cây đa cầu xin âm thầm, v́ điều ǵ có trong trí nghĩ th́ Đức Mẹ cũng đă biết hết rồi.

 

Buổi chiều bế mạc, mẹ tôi được Sơ dẫn lên ngọn đồi phía sau để múc nước Thánh và hái lá Vằng đem về. Sơ nói với mẹ tôi:

- Thím về, cho chú uống nước này, c̣n lá Vằng th́ giă nhỏ đắp lên vết thương cho chú, cả nước và lá này đều thiêng lắm. Không phải bây giờ Đức Bà mới giúp người ốm đau ngặt nghèo vô phương chạy chữa đâu, mà cả gần 200 năm nay rồi. Mẹ đă hiện xuống giữa vùng núi non hẻo lánh này và nói với những người bất hạnh như thế. Nhưng thím phải nói với chú cầu nguyện và thật ḷng nương nhờ Đức Mẹ mới được.

 

Đúng là phép lạ, bố tôi dùng nước và lá ở đồi Lavang một thời gian th́ trong người bố tôi khỏe khoắn, tươi vui hẳn lên. Chân của bố từ từ líp thịt, đâm da non rồi lành hẳn. Bà con hàng xóm nghe tin ai cũng đến mừng.  Bố tôi nói:

- Nếu không có Bà Tiên ngoài xứ Lavang, Quảng Trị th́ tôi cụt chân hay mất mạng rồi.


Sau đó bố tôi đem nước và lá c̣n lại cho những người đang đau ốm, lại nói tôi ở lại nhà đọc kinh cho họ nữa. Dĩ nhiên là ai cũng được Đức Mẹ cứu chữa cả....

 

(Hồi kư:Vân Hà. Trích trong Báo Hiệp Nhất số 64 tháng 4, 1998)

* * * * * * * * * * * *