Truyện Ráp Chân Kỳ Lạ

 

Gần Vương Cung Thánh Đường "Đức Bà Cột, (Madona del Pilar) ở Saragossa, Tây Ban Nha, có một đường phố gọi là "Phố Phép Lạ" (Calle del Milagro). Nơi đây đă xảy ra một truyện lạ động trời. Ngày nay, ở Saragossa, c̣n lưu trữ tất cả các tài liệu khảo sát chính thức của Giáo Hội về truyện kỳ lạ trên, cộng thêm 20 tài liệu về tiếu-tượng-học nữa. Truyện động trời nói đây là truyện một cẳng chân của anh Miguel Juan Pellieer đă bị cắt, đă được chôn 3 năm ở nghĩa

trang bệnh viện, nhờ ơn Đức Mẹ, lại được ráp nối lại và lại sống như trước kia.

 

Năm 1636, anh Miguel J.P. lên 17 tuổi. Anh bỏ cha mẹ, làng mạc, đến Casteelon-de-la-plan-ta (Valencia) kiếm việc làm. Năm 1637, chẳng may anh gặp nạn, xe vận tải dằn găy chân bên phải. Anh được bốc vào nhà thương Casteelon-de-la-planta, rồi lại chuyển sang bệnh viện ở Saragossa điều trị. Sau mấy tháng chữa trị không hiệu quả, tháng 10 năm 1637, bác sĩ giáo sư Diego Millaruelo quyết định phải cưa luôn cái chân để cứu sống anh. Không c̣n cách nào khác.

 

Cái chân bị cắt kia của anh Miguel Juan Pellieer được chính ông bác sĩ phụ tá Juan Lorenzo Garcia đem chôn ở nghĩa trang bệnh viện, có nhiều người hiện diện chứng kiến.

 

Sau khi bị cắt chân được mấy tháng, anh Miguel J.P b́nh phục lại dần và được xuất viện, với hai cái nạng chống. Bây giờ anh tàn phế. Không thể làm việc. Lại xa cha mẹ, bà con. Anh phải sống tự lập. Anh quyết ở lại Saragossa, t́m cách sống. Hằng ngày anh đến nhà thờ "Đức Bà Cột" cầu thực qua ngày. Anh được thiên hạ tặng cho tên mới: Anh "Hành-khất-cà-nhắc" ở nhà thờ Đức Bà Cột. Ngày nào anh cũng đến đó, vào nhà thờ khấn cầu Đức Mẹ, xin chút dầu đốt trước bàn thờ Đức Mẹ thoa bóp vào vết thương chỗ bị cắt. Gần nhà thờ có gia đ́nh ông Domingo Martin thấy anh Miguel J.P. tàn tật, ngày nào cũng ḍ dẫm đến nhà thờ ăn xin, động ḷng trắc ẩn ông đưa anh về nhà, cho tạm trú và giúp đỡ những ǵ có thể...

 

Một hôm, có hai linh mục và mấy người cùng quê quán với Miguel J.P. đi hành hương Đức Mẹ Cột, t́nh cờ gặp lại Miguel, hỏi ra đầu đuôi mọi sự, họ đồng thanh khuyên anh nên trở lại quê nhà, có cha mẹ bà con làm nơi nương tựa. Họ cũng tự động kiếm cho anh một con la, để anh xử dụng hồi hương. Trước khi lên đường, anh vào nhà thờ Đức Mẹ Cột - mà anh hằng quư mến - giă từ Đức Mẹ và đọc kinh, cầu nguyện liên tiếp mấy tiếng đồng hồ.

 

Năm 1640, anh trở lại chính quán. Bà con, cha mẹ vui mừng thấy anh trở lại, nhưng cũng hết ḷng xót thương hoàn cảnh tội nghiệp của anh. Trở lại nhà, nhưng không muốn là gánh nặng cho bố mẹ, bà con, nên Miguel hằng ngày chống nạng đi hôm chỗ này mai nơi khác cầu thực... Nhưng ḷng Miguel vẫn hằng quyến luyến và hằng hướng về nhà thờ Đức Bà Cột ở Saragos-sa. Trong lúc đi đây đó kiếm ăn, hễ thấy đâu có nhà thờ là anh ṃ vào, hy vọng gặp lại h́nh ảnh Đức Bà Cột và nuôi hy vọng sớm muộn sẽ có ngày trở lại kính viếng Đức Mẹ Cột.

 

Ngày 26-3 năm ấy (1640), anh đi kiếm ăn xa hơn mọi ngày. Chiều về, anh mệt lả, rũ rượi muốn chết. Khoảng 10 giờ tối, anh gỡ cái chân giả bằng gỗ, kêu mẹ giúp đặt anh xuống cái giường mới để anh ngủ. C̣n cái giường anh vẫn xài mọi khi, th́ hôm ấy nhường cho ông khách đến chơi. V́ mệt nhọc quá, anh đưa mắt nh́n ảnh Đức Mẹ treo bên cạnh giường, thở than xin Đức Mẹ xót thương hoàn cảnh đau khổ của ḿnh, rồi anh thiếp ngủ như chết...

 

Khoảng 11 giờ, bà mẹ thấy trong ḿnh bần thần, không sao ngủ được. Bà nghĩ đến và thương hại đứa con bất hạnh. Bà tự nhủ: đang mùa lạnh, không biết cái áo ba-đờ của bố có đắp đủ ấm cho con không? Bà trở dậy, chạy vào nh́n con. Bà hoảng sợ, thấy Miguel nằm cuốn ḿnh trong cái áo ba-đờ, mà lại có hai chân tḥ ra ngoài. Lúc sau, bà nghĩ có lẽ ông khách ra nằm đó, c̣n giường kia th́ nhường cho Miguel. Bà nh́n vào pḥng kia, thấy ông khách vẫn nằm đó, đang ngủ

ngon lành. Bà sợ hăi chạy gọi chồng rối rít. Ông chồng chạy đến, giở cái áo ba-đờ ra th́ đúng là Miguel đang nằm đó, mà sao lại có hai chân. Ông kêu Miguel dậy. Mọi người đều hoảng hồn: hai chân rơ ràng, lành mạnh. Hết người nọ đến người kia hỏi đi hỏi lại, Miguel chỉ biết thưa:

 

- "Tối qua con mệt quá, nhưng vẫn cố gắng đọc mấy kinh kính Đức Mẹ. Trước khi nhắm mắt ngủ, con cũng cố liếc mắt nh́n Đức Mẹ, than thở và tha thiết kêu cầu Mẹ xót thương hoàn cảnh đau khổ của con, rồi con ngủ luôn. Đang lúc ngủ, con mơ thấy ḿnh ở nhà thờ Đức Mẹ Cột ở Saragossa. Con lấy dầu thắp đèn trước bàn thờ Đức Mẹ thoa vào vết thương chỗ chân bị cắt. Rồi thấy ḿnh có đủ hai chân lành mạnh. Con mừng quá, cứ ngủ ngon. Định mai sớm sẽ về khoe ba má, th́ thấy ba kêu con dậy"....

 

Truyện lạ đồn ra, thiên hạ không biết bao nhiêu mà kể, kéo đến nh́n xem Miguel J.P. tại chỗ, tận mắt... Mọi người đều mừng rỡ cho Miguel, cho bố mẹ Miguel, phấn khởi ngợi khen Chúa và Đức Mẹ đă làm những việc lạ lùng...

 

Vậy là sau 3 năm mất chân, Miguel lại có chân, không phải chân khác, mà là chính cái chân của ḿnh đă bị cưa, đă được bác sĩ Juan Loren-zo Garcia chôn trong nghĩa trang bệnh viện, với tất cả những vết tích, tật sẹo và thành phần của cái chân đă bị cưa ngày xưa.

 

Bác sĩ Diego Millaruelo, vai chính trong vụ cưa chân Miguel, các bác sĩ cùng làm việc với ông trong vụ này, bác sĩ Juan Lorenzo Garcia đă chôn cái chân bị cắt của Miguel, sau khi rọi quang tuyến và khám nghiệm cặn kẽ, đă đồng thanh tuyên bố và nhận thực đúng là cái chân

của Miguel đă bị cắt 3 năm trước đó. Sau đó, 24 nhân chứng đă ghi danh xác nhận nội vụ và việc kỳ lạ này...

 

Đức Giám Mục Apaolaza ra lệnh điều tra việc lạ theo Giáo Luật. Tháng 4 năm 1641 ủy ban điều tra cùng với các bác sĩ ở bệnh viện Saragossa đều nhất trí xác nhận vụ trên. Ngày 27-4-1641, Đức Tổng Giám mục địa phận Saragossa chính thức công bố tính cách xác thực truyện lạ trên...

 

Trong số 24 bức họa diễn tả vụ ráp chân ly kỳ này, có:

1) một bức diễn tả việc một thiên thần ráp cái chân đă bị cưa và đă được chôn ba năm ở nghĩa trang bệnh viện, vào với phần chân c̣n lại của anh Miguel;

2) một bức khác tả việc quốc vương Philipp IV, trước mặt quần thần tại Hoàng cung Madrid, đang nghiêng ḿnh chiêm ngắm cái chân đă được ráp lại của Miguel J.P. và hôn chỗ ráp nối.

 

Nếu để ư một chút, chúng ta sẽ thấy từ vụ này có ba việc phi thường:

a/ cái chân bị cưa đă chôn ba năm mà vẫn c̣n nguyên vẹn.

b/ lại được phục hồi sự sống như xưa kia.

c/ ráp nối cái chân đă bị cưa này, vào khúc chân cụt c̣n lại.

 

Thật Đức Mẹ nhân lành và quyền phép đă làm những sự lạ lùng. Ngợi khen, cám tạ, tung hô Mẹ muôn đời....

 

* * * * * * * * * * * *