Vô Thần Trở Thành Con Đức Mẹ

Cách đây đúng 110 năm, ngày 17-12-1899, gần thủ đô Paris của nước Pháp, xảy xa tai nạn khủng khiếp. Hai chiếc xe lửa đụng nhau khiến vô số hành khách bị thiệt mạng và bị trọng thương. Trong số này có anh Gabriel Gargan, một thanh niên trạc tuổi 30. Anh được kéo ra khỏi đường rầy, thân ḿnh dập nát và được đưa ngay tới nhà thương, thập tử nhất sinh.

Điều đáng nói là anh Gabriel sống bất cần THIÊN CHÚA, bất cần Giáo Hội, mặc dầu anh chào đời trong gia đ́nh Công Giáo đạo đức. Anh c̣n ưỡn ngực tự xưng là kẻ cứng tin, không dễ dàng bị tôn giáo bỏ bùa mê hoặc.

Anh Gabriel được chữa trị nơi bệnh viện trong ṿng 20 tháng trời, nhưng bác sĩ hoàn toàn bất lực v́ các vết thương quá nặng. Giờ đây anh đi vào giai đoạn cuối đời. Người ta quyết định loan báo tin dữ cho bà Cecilia, Mẹ anh biết. Bà Cecilia vô cùng đau đớn. Nhưng là phụ nữ can đản và tràn đầy Đức Tin, bà không để ḿnh bị quật ngă v́ thử thách. Bà đi ngay đến nhà thương và nhỏ nhẹ đề nghị với con trai đi hành hương Lộ Đức. Vừa nghe Mẹ nói, anh Gabriel sừng sộ trả lời cách hết sức hỗn xược:

- Con, con mà đi hành hương Lộ Đức hả Mẹ??? Mẹ không biết là con không tin tưởng ǵ ráo trọi sao???

Câu trả lời của con trai yêu dấu như lưỡi gươm đâm thủng trái tim bà mẹ. Tuy vậy, bà vẫn kiên nhẫn không thất vọng. Bà thuyết phục con bằng t́nh mẫu tử bao la. Nước mắt chảy ṛng, bà nói với con:

- Con à, Mẹ biết rơ con không tin. Nhưng nếu con không tin nơi THIÊN CHÚA th́ c̣n có Mẹ đây! Mẹ hoàn toàn tin tưởng nơi THIÊN CHÚA và Đức Mẹ Lộ Đức sẽ không nỡ từ chối ân huệ nào trước lời khẩn cầu của một Bà Mẹ.

Câu nói của bà mẹ như liều thuốc thần biến đổi ḷng chai dạ đá của đứa con trai. Anh Gabriel bỗng hối hận v́ đă xúc phạm đến hiền mẫu. Anh nghe lời Mẹ và bằng ḷng đi hành hương Lộ Đức.

Thế nhưng cuộc hành hương trở thành cuộc khổ nạn. Thân ḿnh anh Gabriel chỉ c̣n da bọc xương. Để di chuyển, người ta phải đặt anh trên chiếc băng-ca đặc biệt.

Sau cuộc hành tŕnh dài và khó nhọc, bà Cecilia và anh Gabriel cũng tới Lộ Đức ngày 20-8-1901. Người ta mang anh đến ngay Hang Đá Đức Mẹ. Nơi đây, xảy ra phép lạ đầu tiên và cũng là phép lạ quan trọng nhất: phép lạ hoán cải. Anh Gabriel thật sự xúc động và bày tỏ ước muốn cầu nguyện, cầu nguyện chân thành và cầu nguyện tha thiết.

Vào lúc 2 giờ chiều cùng ngày, anh Gabriel được mang đến hồ nước Đức Mẹ Lộ Đức và được d́m ḿnh trong hồ. Sau đó, vào lúc 4 giờ, anh gia nhập đoàn bệnh nhân tham dự cuộc rước kiệu Ḿnh Thánh Chúa.

Khi Linh Mục cầm Mặt Nhật Ḿnh Thánh Chúa đi ngang chiếc băng-ca th́ anh Gabriel biến đổi sắc mặt và bị bất tỉnh. Mọi người chung quanh nghĩ rằng có lẽ giờ sau cùng đă điểm. Nhưng rồi, anh mở mắt ra và nghe rơ tiếng đọc kinh của các tín hữu Công Giáo hành hương ... Rồi anh muốn ngồi dậy, nhưng v́ quá yếu nên không thể ngồi lên. Anh xin y tá giúp anh. Lạ lùng thay, chính lúc này đây, anh đứng lên và bước vài bước đi theo sau Ḿnh Thánh Đức Chúa GIÊSU. Nhưng v́ anh chỉ mặc chiếc áo bệnh nhân và đi chân không nên người ta d́u anh nằm lại trên băng-ca.

Mọi người vừa kinh ngạc vừa vui mừng trước sự khỏi bệnh nhanh chóng và lạ lùng của anh Gabriel Gargan. Không ai có thể tả hết tâm t́nh của anh và của Mẹ anh khi hai người gặp nhau. Cả hai Mẹ con đều không thốt nên lời, chỉ ôm nhau nức nở khóc. Sau đó, anh được 30 bác sĩ lần lượt khám và các bác sĩ đều đồng ư về việc khỏi bệnh không thể giải thích được về phương diện y khoa.

Từ khi khỏi bệnh, anh Gabriel Gargan trở thành thiện nguyện viên giúp khiêng cáng cho các bệnh nhân Công Giáo hành hương tại Lộ Đức.

... "Con mừng rỡ muôn phần nhờ THIÊN CHÚA, nhờ THIÊN CHÚA con thờ, con hớn hở biết bao! V́ Ngài mặc cho con hồng ân cứu độ, choàng cho con đức chính trực công minh, như chú rể chỉnh tề khăn áo, tựa cô dâu lộng lẫy điểm trang. Như đất đai làm đâm chồi nẩy lộc, như vườn tược cho nở hạt sinh mầm, THIÊN CHÚA là Chúa Thượng cũng sẽ làm trổ hoa công chính, làm trổi vang lời ca ngợi trước mặt muôn dân" (Isaia 61,10-11).

(Sac. Pietro Ceccato, “Alla Scuola della Madonna”, Centro Mariano Montfortano, 1961, trang 216-217)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

* * * * * * * * * * * *