Mọi Người Sẽ Thấy Ơn Cứu Độ Của Thiên Chúa

CN 2 Mùa Vọng năm C (Phúc Âm: Lc 3, 1-6)

Giảng thuyết: Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng

Trong cuộc sống, có những người rất dễ rơi vào tuyệt vọng, đau khổ bởi v́ trong ḷng có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều ưu tư, quá nhiều nỗi buồn

Sống ở trên đời vốn dĩ không đơn giản và dễ dàng, đôi khi chúng ta cần phải biết buông một vài thứ, bỏ đi một vài chuyện, th́ cuộc sống mới nhẹ nhàng và an vui được.  Cố chấp và cứ khư khư ôm chặc mọi thứ chỉ khiến ta măi ch́m đắm trong đau khổ.   

Chắc hẳn không dưới một lần, ta đă từng hỏi chính bản thân ḿnh là “Tại sao có những chuyện cần nhớ th́ không thể nhớ, có những chuyện muốn quên th́ măi chẳng thể quên?”

Có một câu chuyện kể như sau: một người đàn ông với vẻ mặt rất khổ sở đến hỏi một vị tu sĩ: “Thưa thầy, có một số thứ tại sao con lại không thể buông bỏ được?”  Vị tu sĩ nói: “Không có ǵ là không thể buông bỏ được.”

Người đàn ông kia vẫn khẳng định: “Có những thứ mà hết lần này đến lần khác con vẫn măi không buông bỏ được.”​

Vị tu sĩ liền bảo anh cầm một cái ly lên rồi rót nước nóng vào ly.  Vị tu sĩ cứ rót măi cho đến khi nước tràn chảy cả ra ngoài.  Nước nóng đổ lên tay khiến anh ta không thể chịu được nữa liền vội vàng đặt cái ly xuống.

Lúc này, vị tu sĩ mới điềm đạm nói: “Trên đời này không có ǵ là không thể  buông ra được, chỉ cần con cảm thấy đau đớn đă đủ, th́ tự con sẽ bỏ nó xuống được thôi.”

Hạnh phúc nào rồi cũng sẽ tàn; phù phiếm, xa hoa nào rồi cũng sẽ tan.  Trên đời này chẳng có ǵ là vĩnh viễn, kể cả mạng sống của bản thân.  V́ thế con người ta, cần ngă một lần để học cách đứng dậy.  Cần đau khổ để biết ḿnh phải buông tay; cần có những chia ly để biết cuộc đời là vô thường.  Đời người ngắn ngủi, cho nên đừng đem tuổi thanh xuân, sức khỏe của ḿnh lăng phí vào những thứ làm hại cho đời ḿnh, và khiến cho chúng ta phải phiền năo và khổ đau: khổ về thể xác, khổ cả đời sống tâm linh. 

Hôm nay, chúng ta bước vào tuần thứ hai Mùa Vọng, phụng vụ hôm nay đưa chúng ta về với lời kêu gọi của Gioan Tẩy Giả, để chúng ta có thể sống sứ điệp của những ngày Mùa Vọng.  Ông Gioan rao giảng “Hăy dọn đường Chúa, hăy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hăy lấp mọi hố sâu và hăy bạt mọi núi đồi; con đường quanh co, hăy làm cho ngay thẳng, con đường ghồ ghề hăy san cho bằng.”   Lời kêu gọi sửa đường, thay đổi đời sống, phải chăng là những lời kêu gọi chúng ta phải buông bỏ những thứ đă làm cho cuộc sống và tâm hồn của chúng ta thành quanh co gồ ghề,

Người xưa có câu là “buông bỏ là một loại trí tuệ” - biết buông bỏ mới có được hạnh phúc.  Cho nên, trong cuộc sống phải biết việc ǵ nên nắm giữ th́ nắm giữ, việc ǵ không nên th́ hăy buông bỏ.  Đời người càng đơn giản th́ càng hạnh phúc.  Đạo lư này không phải ai cũng hiểu.  Con người trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, nếu chỉ lo đi t́m vật chất, chỉ lo đi t́m cái danh, cái lợi, cái thú, th́ sẽ phải đối mặt với đủ loại áp lực cả về vật chất lẫn tinh thần.  Và nó khiến cho con người ta cứ phải tranh giành, cấu xé lẫn nhau.

Nếu quanh năm suốt tháng mà sống trong cảnh như thế, th́ sẽ khiến con người ta vô cùng khổ sở.   V́ thế muốn t́m được sự b́nh an và yên vui trong cuộc sống th́ cần phải buông bỏ bớt đi.  Có một ai đó khuyên rằng: Thứ làm cho ta không thích, hăy bỏ qua.  Đồ ta không dùng nữa, hăy bỏ đi.  Chuyện ta không vui, th́ hăy coi nhẹ.

Vậy th́, trong những ngày Mùa Vọng này, chúng ta cần phải buông bỏ những ǵ?

Buông bỏ thể diện:  Đôi khi chúng ta cần phải cúi đầu…cúi đầu để nh́n cho rơ bản thân và con đường ḿnh đang bước đi.  Có câu nói là: “Cúi đầu là bông lúa, ngẩng đầu là cỏ dại”. Cây lúa càng chín hạt càng chắc, đầu sẽ rủ xuống, c̣n cỏ dại thích thể hiện bản thân, lúc nào cũng ngẩng đầu lên. Nhưng bông lúa luôn được coi trọng, cỏ dại lại chẳng được đoái hoài.  Rất nhiều người nhận thấy bản thân ḿnh có vài tật xấu, có vài điều cần thay đổi nhưng lại không làm được.  Chính cái thể diện đă làm họ không đủ khiêm nhường để buông bỏ, để sửa đổi. Người giỏi thực sự th́ luôn khiêm tốn, c̣n người thiếu năng lực, thường ba hoa.

Buông bỏ hẹp ḥi:  Khoan dung độ lượng là một nhân đức cao quư.  Khoan dung người khác, cũng chính là khoan dung với bản thân ḿnh, và đó cũng là cách mở đường cho tâm hồn ḿnh được thanh toát và nhẹ nhơm.  khoan dung với người th́ người cũng sẽ cởi mở hơn với chúng ta.  Chỉ khi con người sống với nhau bằng khoan dung độ lượng, th́ con người mới có thể xích lại gần nhau, và sẽ xóa đi được biết bao nhiêu điều tiêu cực trong cuộc sống.

Buông bỏ oán hận, ghen ghét, và đố kỵ.  Oán hận, ghen ghét, và đố kỵ sẽ làm giảm nhân cách của con người.  Mỗi người đều có con đường của riêng ḿnh, không cần phải ghen ghét đố kỵ, cũng không cần phải “ao ước thèm muốn” được như họ.  Mỗi người chúng ta cần cố gắng làm tốt bổn phận của ḿnh th́ những ǵ nên được có sẽ có.  V́ thế, bất kể điều ǵ không hài ḷng th́ đều là một loại thử thách, một cách tôi luyện bản thân.  Oán hận, ghen ghét người khác không thể giải quyết được vấn đề, chỉ làm tăng thêm phiền năo cho bản thân mà thôi. Cho nên, thay v́ oán hận chi bằng hăy thay đổi tâm ḿnh.  Buông bỏ oán trách chính là tâm thái của một người có ḷng cầu tiến, là tâm thái của bật đại trí, và của người đang tu dưỡng bản thân.  

Buông bỏ ích kỷ.  Phàm là những người luôn lấy ḿnh làm trung tâm sự chú ư th́ đều là những người ích kỷ.  Những điều họ muốn đều là v́ bản thân họ và họ không bao giờ bận tâm đến cảm nhận và cảm xúc của những người khác. Họ luôn cảm thấy bản thân ḿnh là đúng, không muốn nghe người khác góp ư.  V́ thế, ta phải học cách đứng vào vị trí của người khác, th́ chúng ta sẽ nhận thấy rằng tâm của ḿnh càng ngày càng rộng mở, đường đời càng ngày càng tươi đẹp.

Buông bỏ nóng giận.  Người xưa có câu: “Nổi giận là bản năng, kiểm soát nóng giận là bản lĩnh”.  Con người ở vào lúc nóng giận sẽ không có lư trí, nói những lời làm tổn thương người khác, nhẹ th́ làm tổn thương ḥa khí hai bên, nặng th́ sẽ mang đến điều bất hạnh.  Một người mà ít nóng giận th́ vẻ mặt thường sẽ ôn ḥa khiến người khác dễ chịu giống như được một cơn gió mát thổi qua, giúp mọi người xích lại gần nhau hơn.  Trái lại, một người động một chút là nổi giận th́ sẽ giống như cơn giông tố, ai vừa gặp cũng đều muốn trốn tránh.

Buông bỏ ḷng tham.  Con người thường sẽ có rất nhiều dục vọng, ḷng tham. Tham của cải tiền tài, ham mê cái đẹp, ham hưởng thụ, thậm chí ngày nay người ta c̣n mong muốn được nhận nhiều của cải, tiền bạc phi nghĩa.   Mà người có nhiều cái tham th́ trong ḷng sẽ bất an.  Chỉ khi biết đủ th́ con người mới sống được hạnh phúc, mới cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống và con người xung quanh ḿnh.

V́ thế, buông bỏ là một sự lựa chọn khôn ngoan của của những người có một cuộc sống tâm linh, một đời sống đạo đức.  Dừng lại một chặng đường để nh́n lại cuộc đời, đôi lần chúng ta đă để những hố thật sâu ngăn cách trong t́nh người, chúng ta đă để lại những hố sâu của ḷng tham vô đáy trước tiền bạc, vật chất, và danh tiếng. Chúng ta đă có những ngọn núi thật cao của sự kiêu căng tự phụ, khiến cho gia đ́nh, người thân và bạn bè xa lánh.  Chúng ta đă xây nên những con đường quanh co, gian dối, để t́m những mối lợi của vật chất và của xác thịt, để rồi những lúc đêm về, chập chờn trong giấc ngủ, ta cảm nhận được sự bất an, áy náy trong tâm.  

Lời Gioan Tẩy Giả hôm nay, đang thách thức từng người chúng ta: Chúng ta có dám buông bỏ những thứ đang làm cho chúng ta phiền toái, đau khổ, và mất b́nh an không?  Chúng ta có dám sửa những con đường trong tâm hồn để đón chờ Chúa đến không? 

Chúng ta cầu xin Chúa ngày hôm nay cho chúng ta biết thay đổi ḷng dạ chúng ta, biết buông bỏ những thứ không cần thiết trên đường đời, biến dọn đường cuộc đời của của chính bản thân ḿnh để Chúa có thể đến và ở lại trong cuộc đời chúng ta.  Và khi chúng ta buông bỏ thế gian và những ǵ thuộc về thế gian, th́ lúc đó tâm hồn chúng ta mới rộng mở để Chúa ngự đến.  Và khi Chúa đến với tâm hồn chúng ta, th́ chúng ta mới thực sự có b́nh an, cuộc sống của chúng ta mới an vui, và chúng ta mới lănh nhận được ơn Cứu Độ.  

Lm. GB Nguyễn Đ́nh Hoàng